́ mật Vũ đan. (2)
Độc Cô Băng Lan không nói gì nữa, ánh mắt nhìn về phía trước khẽ thở dài. Nàng đương nhiên biết trong gia tộc đáng sợ biết bao nhiêu, đó là một cỗ thế lực mà ai c*̃ng không thể lay động.
- Chờ thêm một hồi nữa chúng ta lập tức trở về. Ta c*̃ng không muốn ở lại Vân Dương Tông nữa.
- Thế nhưng chúng ta ở đây lâu như vậy rồi còn chưa lấy được thứ trong gia tộc muốn.
Độc Cô Băng Lan nói.
- Chuyện Lục gia ta không muốn nhúng tay vào nữa, để những người khác trong tộc tới làm đi.
Thúy Ngọc nói.
- Có thể Lục gia căn bản không có thứ đó. Bằng không tại sao Lục gia lại suy tàn tới tình trạng này.
Độc Cô Băng Lan nói.
- Tin tức trong tộc hẳn là không sai đâu. Bảo vật kia hẳn là ở ngay trong Lục gia.
Thúy Ngọc nói.
- Vô Song.
Trên ngọn núi Lục Vô Song ở, Lục Thiếu Du tìm kiếm bốn phía một lần thế nhưng vẫn không tìm thấy thân ảnh c*̉a Lục Vô Song.
- Xem ra quả thực là lật thuyền rồi.
Lục Thiếu Du cười khổ một tiếng rồi lập tức rời đi.
Sau khi trở lại nơi ở c*̉a mình Lục Thiếu Du khoanh chân ngồi xuống đem chiếc ngọc giản chứa thuộc tính hỏa nắm trong tay rồi nhỏ một giọt máu lên trên đó. Tức thì ngọc giản bắn ra một cỗ quang mang chói mắt bắn vào mi tâm Lục Thiếu Du, lập tức hóa thành cỗ tin tức khổng lồ trong đầu hắn.
Một lát sau, quang mang trên ngọc giản lập tức mờ đi.
- Tu luyện Hỏa Viêm Bạo trước vậy.
Khóe miệng Lục Thiếu Du nhếch lên, ngọc giản vừa rồi chính là vũ kỹ Hoàng cấp cao giai Hỏa Viêm Bạo, uy lực c*̉a Hỏa Viêm Bạo này tuyệt không thấp, ít nhất c*̃ng không dưới Phong Quyển Tàn Vân.
Vào ban đêm, những Vũ giả đều làm một chuyện giống nhau là khoanh chân tu luyện thì Lục Thiếu Du lúc này c*̃ng đang tu luyện Hỏa Viêm Bạo trên núi. Thủ ấn trong tay hắn khẽ biến hóa, trong lòng bàn tay Lục Thiếu Du ngưng tụ ra một hỏa cầu lớn bằng nắm tay trẻ con, khí tức hỏa cầu này vô c*̀ng cuồng bạo c*̃ng trong nháy mắt tiêu tán trong lòng bàn tay Lục Thiếu Du.