́ mật Vũ đan. (1)
- Là đệ tử khiến cho sư phụ lo lắng.
Lục Thiếu Du thi lễ, nhìn vẻ mặt sốt ruột c*̉a Vũ Ngọc Tiền, trong lòng hắn không khỏi nói một câu vị sư phụ này quả thực hắn không nhận lầm.
- Là tại ta không tốt, thiếu chút nữa hại tới con.
Vũ Ngọc Tiền thở dài nói.
- Sư phụ, đệ tử vừa mới đột phá còn cần c*̉ng cố một chút, đệ tử xin phép cáo từ.
Lục Thiếu Du trực tiếp kiếm cớ chạy trốn.
- Được rồi, trở về điều tức một chút đi. Vừa mới đột phá hẳn phải c*̉ng cố một chút.
Vũ Ngọc Tiền nói.
- Lão đại, ngươi không sao chứ? Ngươi làm ta sợ muốn chết. Lúc trước ta cảm thấy khí tức c*̉a ngươi suy yếu tới cực độ thiếu chút nữa ta đã nhảy vào, may sao một lát sau nó chậm rãi tăng lên.
Thanh âm Tiểu Long vang lên trong đầu Lục Thiếu Du.
- Không có việc gì.
Lục Thiếu Du có chút không yên lòng, trong lòng hắn đang nghĩ vừa rồi Lục Vô Song nhất định đã thấy Vân Hồng Lăng lao tới ôm hắn cho nên mới lặng lẽ rời đi. Chuyện này có điểm giống lật thuyền a.
Một lát sau hắn đã tới ngọn núi c*̉a chính mình, nhảy khỏi lưng Thiên Sí Tuyết Sư lục thiếu du đi vào phòng thay một kiện trường bào sạch sẽ khác.
- Một viên Vũ đan, chắc hẳn c*̃ng không có ảnh hưởng gì.
Trong phòng, Lục Thiếu Du lẩm bẩm nói, sau khi xem xét cơ thể mình hắn không khỏi chau mày. Vũ giả song hệ khi đột phá sẽ ngưng tụ ra hai khỏa Vũ đan, tam hệ thì ngưng tụ ba khỏa, hắn là Vũ giả ngũ hệ phải ngưng tụ năm viên Vũ đan mới đúng, thế nhưng hiện tại lại chỉ có một viên Vũ đan.
Sau khi nhìn qua một chút viên Vũ đan này Lục Thiếu Du cảm thấy nó có điểm kỳ lạ, dựa theo tư liệu hắn đọc ở Vạn Vũ Lâu, Vũ giả sau khi đạt tới Vũ Phách thành công ngưng tụ Vũ đan thì Vũ đan c*̉a hắn chỉ lớn bằng ngón tay cái mà thôi.