̣t xác chân chính. (1)
Chỉ có Triệu Vô Cực là trong mắt xuất hiện tiếu ý, tuyệt đối là tiếu ý, không cần hắn động thủ tiểu tử này c*̃ng đã chết. Lúc này hắn quả thực có ý nghĩ muốn tiến lên cảm tạ Vũ trưởng lão môt phen.
Vân Khiếu Thiên nhìn vào cung điện màu vàng, ánh mắt thâm thúy khẽ thở dài nói:
- Chúng ta vào trong nhìn một chút.
Chúng trưởng lão khẽ gật đầu lập tức tiến về phía cung điện.
Sưu.
Ngay khi mọi người muốn tiến vào bên trong cung điện thì lập tức có một con rắn nhỏ màu vàng chắn trước cửa, lưỡi không ngừng phun ra nuốt vào, dường như nó không muốn mọi người vào trong cung điện.
- Tránh ra.
Tống trưởng lão nói một câu rồi phẩy tay về phía con rắn.
Sưu..
Ngay lúc này trong miệng con rắn nhỏ đột nhiên xuất hiện một đạo hỏa diễm màu vàng, khí tức nóng bỏng đột nhiên tuôn ra.
- Yêu thú thật mạnh mẽ.
Mọi người nhanh chóng thối lui, lúc này sắc mặt c*̉a Tống trưởng lão c*̃ng đại biến, khí tức trên người c*̉a con rắn nhỏ này khiến cho hắn cảm thấy sợ hãi, đặc biệt là hỏa diễm màu vàng này khiến cho hắn kiêng kị.
Phì...
Trong nháy con rắn nhỏ không ngừng rít gào, thân thể nhanh chóng phình to ra, lân phiến trên người không ngừng có hỏa diễm lập lòe, khí tức bạo ngược xuất hiện, uy áp tỏa ra khiến cho ngay cả những trưởng lão Vân Dương Tông ở đây c*̃ng phải kiêng kỵ.
Thân thể to lớn c*̉a con rắn này vừa vặn quay quanh quang điểm màu vàng một vòng, cái lưỡi không ngừng phun ra nuốt vào, ánh mắt hiện lên vẻ hung ác, răng nanh sắc nhọn bắn ra hàn mang.
- Yêu thú thực mạnh.
Sắc mặt mọi người đại biến trong nháy mắt lui về phía sau. Sau khi nhìn kỹ con rắn trước mặt mọi người mới biết được hóa ra nó chính là con rắn nhỏ vẫn luôn đi theo tiểu tử Lục Thiếu Du kia, không ngờ nó lại kinh khủng như vậy.