̣ hồn đan.
Quanh thân hắn lúc này có một tầng quang mang bạch sắc quanh quẩn giống như là hỏa diễm bạch sắc vĩnh viễn không bao giờ tắt đang lặng lẽ thủ hộ bên ngoài thân thể Lục THiếu Du. Nếu nhìn kỹ mới thấy bên trong quang mang bạch sắc này có thể mơ hồ thấy được thiên địa trong đó, dường như có một tia năng lượng cực kỳ nhỏ giống như sợi tóc vậy, cuồn cuộn không ngừng đi qua một cái lỗ nhỏ trên đoàn quang mang, cuối c*̀ng tiến vào bên trong thân thể Lục Thiếu Du.
Theo sự quán nhập c*̉a năng lượng bên trong thiên địa khí tức trên người Lục Thiếu Du tiến vào trạng thái cực kỳ thong thả mà bắt đầu kéo lên. Lúc này trong đại điện vô c*̀ng yên tĩnh giống như là một không gian không có khái niệm thời gian vậy.
- Sư phụ, đã nửa tháng rồi, sư đệ còn chưa đột phá, không phải là có vấn đề gì đó chứ?
Bên cạnh ngọn núi, Quách Đông Dương nói với Vũ Ngọc Tiền một câu.
- Ngươi mới có chuyện, Vũ giả tam hệ sao có thể dễ dàng đột phá Vũ Phách như vậy chứ. Ngày trước nha đầu Hồng Lăng kia đột phá c*̃ng mất một tháng tròng.
Vũ Ngọc Tiền nói vậy thế nhưng sắc mặt hắn c*̃ng không nhịn được mà khẩn trương. Thiên phú và thực lực c*̉a hắn không được tốt lắm, thế nhưng hắn c*̃ng là tu luyện giả đương nhiên là biết khó khăn khi đột phá Vũ Phách c*̉a Vũ giả tam hệ, hắn biết nó hung hiểm ra sao.
Trong đại điện yên tĩnh Lục Thiếu Du giống như một lão tăng đang đả tọa, khí tức từ trong cơ thể tràn ra bên ngoài c*̃ng lấy một tốc độ chậm chạp mà tăng lên, loại tốc độ này tuy rằng nhìn như là chậm chạp thế nhưng nếu có cường giả ở đây nhất định c*̃ng có thể nhìn ra khí tức trên người Lục Thiếu Du lúc này đã vượt qua ranh giới giữa Linh Sư và Linh Phách. Khí tức bình ổn không có dị thường, nếu cứ dựa theo tốc độ này nếu như thuận lợi mà nói thì việc đột phá tới LInh Phách chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.