́t đầu đột phá. (2)
Nhảy lên lưng yêu thú tọa kỵ c*̉a sư phụ Vũ Ngọc Tiền trong lòng Lục Thiếu Du c*̃ng không khỏi có chút chờ mong, chờ mong Thiên Sí Tuyết Sư c*̉a hắn sau khi đột phá tới ngũ giai, vô luận là tốc độ hay thực lực đều vô c*̀ng cường hãn.
Một lát sau, Lục Thiếu Du đi tới một ngọn núi cách đó không xa. Ngọn núi này so với ngọn núi c*̉a hắn còn lớn hơn rất nhiều, diện tích trên đỉnh núi quả thực giống như một cái quảng trường lớn vậy.
- Ra mắt sư phụ.
Hai người vừa đáp xuống đỉnh núi thì Mã Phương, Quách Đông Dương đã tiến tới trước mặt Vũ Ngọc Tiền thi lễ.
- Hai vị sư huynh tốt.
Lục Thiếu Du c*̃ng không quên lễ nghĩa, hắn hành lễ với hai người rồi nói.
- Sư đệ không cần đa lễ.
Hai người nhanh chóng đáp lễ lại, c*̃ng không câu nệ quá.
Dưới sự dẫn đường c*̉a Vũ Ngọc Tiền Lục Thiếu Du đi qua một cái hành lang và một đống nhà cửa nho nhỏ rồi tới đỉnh c*̉a ngọn núi.
Lúc này trên ngọn núi có một cung điện cao chừng trăm thước trên mái lợp ngói lưu ly màu vàng, thoạt nhìn giống như dát vàng vậy.
- Năng lượng thật là nồng đậm.
Mà lúc này Lục Thiếu Du sau khi lên tới đỉnh núi c*̃ng sợ hãi than. Lúc này chung quanh hắn tràn ngập khí tức quen thuộc, dường như năng lượng các hệ đang nhẹ nhàng bay quanh hắn vậy.
- Tụ linh trận quả thực vô c*̀ng kỳ diệu nha.
Lục Thiếu Du thầm nghĩ một lát rồi nhìn về bốn phía chung quanh. c*̃ng không xấu xí cho lắm. Chu vi chung quanh có bố trí một tụ linh trận, tuy rằng tụ linh trận này chỉ có thể một người dùng mà thôi thế nhưng c*̃ng cực kỳ huyền diệu. Nếu như Vũ giả ở đây tu luyện tốc độ sẽ nhanh hơn không ít. Thế nhưng c*̃ng chỉ là có hạn. Nếu như có ba hay bốn ngươi c*̀ng nhau tu luyện ở nơi này tốc độ c*̃ng không nhanh được hơn bao nhiêu.