̀ cái gì? (2)
- Thiếu Du, chúng ta như bây giờ không biết phụ mẫu ta còn có tam a di biết liệu có phản đối hay không?
Bị Lục Thiếu Du ôm vào lòng, Lục Vô Song khẽ tựa đầu vào lồng ngực Lục Thiếu Du rồi ỷ ôi nói, trong đôi mắt tràn ngập vẻ lo lắng.
- Đến lúc đó đệ sẽ trở về nói chuyện với đại bá. Bọn họ nhất định sẽ không phản đối.
Lục Thiếu Du trả lời. Lục Vô Song chỉ là dưỡng nữ Lục gia, Lục gia sao lại phản đối cơ chứ? Cho dù phản đối, bằng vào Lục gia hiện tại hắn c*̃ng không đặt vào trong mắt.
- Thật không? Thế nhưng ta còn có chút lo lắng, ta là đường tỷ c*̉a đệ, thế nhưng hiện tại.... Đều tại tiểu sắc quỷ nhà đệ.
Lục Vô Song khẽ nói, bàn tay trắng như phấn đánh như mưa vào ngực Lục Thiếu Du.
- Ta háo sắc sao? Đây đều là tình đến từ trong tim không thể kìm chế được nha.
Lục Thiếu Du cười nói, ánh mắt nhìn về phía xa xăm. Giờ phút này trong lòng hắn vô c*̀ng thỏa mãn, từ nay về sau ở Linh Vũ đại lục này rốt cuộc hắn c*̃ng cảm thấy mình tồn tại ở nơi này. Sau này hắn phải trở nên mạnh hơn, phải bảo vệ tốt nữ tử trong lòng này.
- Được rồi Thiếu Du, mấy ngày trước Băng Lan nói với ta đệ tiếp nhận khiêu chiến c*̉a Lý Giang Đạt, thế nhưng hắn là cường giả bài danh hai mươi trên Long bảng nha, đệ có nắm chắc không?
Lục Vô Song lo lắng nói.
- Yên tâm đi, chuyện gì không nắm chắc ta sẽ không đi làm đâu.
Lục Thiếu Du nói.
- Ta tin đệ, có thể ẩn dấu trong Lục gia mười bảy năm, ngay cả ta c*̃ng bị lừa gạt.
Lục Vô Song khẽ nói, trong lòng nàng vẫn tin, Lục Thiếu Du ẩn nhẫn ngay từ nhỏ, chuyện hắn xuyên việt từ thế giới khác phỏng chừng nói ra c*̃ng không có ai tin tưởng.
Lục Thiếu Du không nói gì, Lục Thiếu Du trước đây đã sớm chết, chỉ là bí mật này hắn vẫn luôn chôn trong đáy lòng mình.