̀ cái gì? (1)
Lục Thiếu Du trả lời.
- Vậy có phải ngươi từng đánh mông ta?
Vân Hồng Lăng lại tiếp tục hỏi.
- Đúng vậy.
Lục Thiếu Du lại gật đầu, đây là sự thực, xúc cảm kia nha, bây giờ đối với hắn vẫn còn vô c*̀ng mới mẻ.
- Ngươi còn nhớ rõ lần trước ngươi từng đáp ứng với ta một điều kiện không?
Vân Hồng Lăng lại hỏi.
- Nhớ.
Lục Thiếu Du gật đầu, tình huống khi đó hắn không đáp ứng c*̃ng không được a.
- Lẽ nào còn không tính? Thân thể thuần khiết c*̉a ta, tiểu sắc quỷ, ta mặc kệ ngươi nghĩ thế nào, dù sao đi nữa ngươi c*̃ng phải phụ trách với ta. Còn nữa, điều kiện c*̉a ta chính là muốn ngươi phụ trách với ta.
Vân Hồng Lăng lớn tiếng nói, dáng vẻ hiện tại c*̉a nàng quả thực giống như muốn ăn tươi nuốt sống Lục Thiếu Du vậy.
- A...
Lục Thiếu Du hét lên một tiếng, miệng hắn lúc này quả thực có thể nhét trọn một quả trứng vịt.
- Thế nhưng cho dù ta nguyện ý nhưng nàng đường đường là tiểu thư c*̉a Vân Dương Tông, ta c*̃ng không xứng với nàng nha. Đến lúc đó, cha nàng c*̃ng không đồng ý.
Lục Thiếu Du thở dài rồi mỉm cười nói.
- Chuyện c*̉a ta, cha ta sẽ không phản đối. Dù sao ngươi c*̃ng phải phụ trách với ta. Đến lúc đó ta sẽ tìm cơ hội rồi nói với người.
Vân Hồng Lăng đắc ý cười nói.
- Thế nhưng....
Lục Thiếu Du có chút sửng sốt, ánh mắt khẽ đảo rồi nói:
- Hồng Lăng, chuyện đó nói sau, hiện tại ta có chút chuyện muốn nhờ nàng.
- Chuyện gì, nói đi?
Vân Hồng Lăng đáp.
- Ta cần một ít dược liệu để luyện chế đan dược, nàng có thể tìm giúp ta không?
Lục Thiếu Du cười hắc hắc nói. Mấy vị dược liệu chủ dược luyện chế Địa Linh đan hiện tại đã hết nhẵn rồi cho nên hắn c*̃ng chỉ có thể thi triển một chút mỹ nam kế, bằng vào thân phận c*̉a Hồng Lăng tại Vân Dương Tông kiếm một chút dược liệu hẳn không thành vấn đề.