̀n đầu gần nữ sắc. (2)
Nàng không biết làm thế nào khi bị hắn nhẹ nhàng cắn môi, hôn môi.
- Thiếu Du...
Nàng không nói nên lời, tùy ý hắn hôn mình, nhịp tim tiếp tục đạp nhanh hơn, hai tay không tự chủ được mà ôm lấy đối phương, phối hợp với đối phương, cảm giác tê dại không ngừng truyền đến.
Lục Thiếu Du lúc này đang cố lấy dũng khí, chậm rãi hôn nữ tử tuyệt mỹ này, đây c*̃ng chính là nụ hôn đầu đời c*̉a hắn, thế nhưng hắn biết đây là chuyện vui vẻ nhất c*̉a hắn từ trước tới nay.
Cảm giác c*̉a nụ hôn đầu tiên này khiến cho Lục Thiếu Du có chút lâng lâng, c*̃ng không giống như trong văn học kiếp trước từng nói, làm dấy lên dục hỏa. Hắn biết lúc này nội tâm hắn cực kỳ tinh thuần bởi vì hắn yêu nữ nhân này, yêu nữ nhân tình thâm ý trọng luôn quan tâm tới hắn. Vì vậy trong lòng hắn không có tà niệm chỉ có ý nghĩ yêu thương, yêu thương thực sự. Cảm giác yêu thương này dường như được chôn ở đáy lòng từ khi nàng đưa cho hắn một kiện trường bào.
Trước đó hắn không là một cái gì hết chỉ là một thiếu gia phế vật mà thôi, vì vậy c*̃ng chỉ có thể chôn dưới đáy lòng.
Hiện tại, khi tiếp xúc với bờ môi c*̉a nàng loại cảm giác như điện giật này khiến cho Lục Thiếu Du run lên, môi nhẹ nhàng cọ sát, đây là một loại bản lĩnh nguyên thủy không cần học tập.
Lúc này hai người dường như đã quên hết chung quanh, miệng đối miệng không ngừng hôn nhau, hai cái lưỡi giao hòa. Như một phản xạ có điều kiện hai mắt nhắm lại, không cần nhìn c*̃ng biết tìm đến mục tiêu một cách chuẩn xác, hơi thở gấp gáp.
Lúc này hai tay Lục Thiếu Du ôm thân ảnh mềm mại trong lòng không ngừng thi triển bản lĩnh hai mươi mấy năm qua, miệng chậm rãi di chuyển, cắn nhẹ, đầu lưỡi vươn ra.
Lúc này Lục Vô Song c*̃ng quên đi mọi thứ, tất cả mọi thứ đều bị nàng vứt lên chín tầng mây. Môi bị nam nhân này xâm chiếm, lưỡi không ngừng bị hắn đảo lộn.