̀n đầu gần nữ sắc. (1)
Chỉ còn hai người ngồi trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư, dường như bầu không khí giữa hai người có chút xấu hổ.
Bên dưới ngọn núi có mây mù lượn lờ, ngọn núi xuyên qua tầng mây giống như một hòn đảo nhỏ trên tầng mây. Từ phía trên nhìn xuống thỉnh thoảng có dòng nước từ trên núi chảy xuống tạo thành thác nước.
Bên trong rặng núi không ngừng sương mù bốc lên, từ phía xa nhìn lại quả thực là một bức tranh vô c*̀ng tuyệt mỹ.
Nhìn vào bóng lưng Lục Vô Song, Lục Thiếu Du đột nhiên nghĩ tới lần ở trong đình viện Lục Vô Song vừa mới tắm xong không mặc nội y kia trong lòng không khỏi thầm mắng bản thân vô sỉ, sao lại có ý nghĩ kỳ quái như vậy chứ.
- Vô Song tỷ..
- Thiếu Du...
Hai người c*̀ng mở miệng nói rồi lập tức sửng sốt. Lục Thiếu Du mỉm cười:
- Vô Song tỷ, tỷ nói trước đi.
- Đến chỗ ta ngồi một chút.
Lục Vô Song nói.
- Được.
Lục Thiếu Du đáp, nhìn nữ tử thanh nhã trước mặt này trong lòng Lục Thiếu Du không khỏi có chút xúc động. Từ đằng sau nhìn thấy đường cong c*̉a nàng khiến cho tim hắn đập loạn nhịp.
- Lẽ nào, đây là cảm giác...
Khóe miệng Lục Thiếu Du khẽ nhếch lên. Nữ tử trước mắt này là đường tỷ c*̉a hắn, nàng vẫn luôn quan tâm, chiếu cố cho hắn, có thể nàng chỉ coi hắn là thân nhân mà thôi.
- Chúng ta tới rồi, chính là phía trước.
Ngay khi Lục Thiếu Du còn đang suy nghĩ linh tinh thì âm thanh c*̉a Lục Vô Song vang lên.
Lúc này trước mặt hai người có một ngọn núi phá vỡ mây mà ra. Trên ngọn núi có không ít hoa dại dập dìu theo cơn gió tràn ngập hương hoa, khiến cho con người ta cảm thấy thoải mái không ít.
Hai người hạ xuống ngọn núi, Lục Thiếu Du để Tiểu Long và Thiên Sí Tuyết Sư chơi đùa trên ngọn núi còn hắn thì đi theo sau Lục Vô Song.
Lúc này hai người đang ngồi trên một tảng đá, gió nhè nhẹ thổi khiến cho quần áo tung bay.