̀ nhảy nhót. (2)
Cơ mặt Hoàng Hổ giật giật, sắc mặt lạnh lùng. Sau khi đánh ra thủ ấn thân thể chấn động, một đạo chưởng ấn trực tiếp bắn về phía trước mang theo kình khí sắc bén, tu vi Vũ Phách tứ trọng, trình độ cường hãn ra sao không cần phải nghi ngờ.
Chưởng ấn không có chút hoa mỹ trực tiếp xé rách không trung, tiếng nổ vang không ngừng vang lên bên tai.
Lục Thiếu Du không chút hoang mang, quanh thân trong nháy mắt được bao phủ bởi một tầng quang mang, Thanh Linh Khải Giáp được khởi động, thủ ấn trong tay tiếp tục biến hóa, một cỗ quang mang nhàn nhạt đang ngưng tụ.
- Vũ kỹ phòng ngự, Lục Thiếu Du không ngờ lại có vũ kỹ phòng ngự.
- Điều này c*̃ng không có gì là kỳ quái, trong hàng đệ tử thân truyền chúng ta người có vũ kỹ phòng ngự c*̃ng không ít.
- Tiểu tử, tiếp một chưởng c*̉a ta.
Trong nháy mắt này chưởng ấn mang theo khí thế cuồng bạo c*̉a Hoàng Hổ đã tới vị trí cách người Lục Thiếu Du mười thước, kình phong cường hãn bắn đến đầu tiên.
- Ở trước mặt ta ngươi chỉ là tên hề đang nhảy nhót mà thôi.
Lục Thiếu Du đột nhiên hét lớn một tiếng, nhưng vào lúc này, từ trong mắt hắn bắn ra hai đạo quang mang kỳ dị, một cỗ khí tức quỷ dị mà vô hình trong nháy mắt khuếch tán, toàn bộ không gian chung quanh như dừng lại.
Lúc này sát khí và hàn ý trong người Lục Thiếu Du đột nhiên tuôn ra, Hoàng Hổ trước mắt này Lục Thiếu Du không thể buông tha, bởi vì hắn là đệ tử Triệu Vô Cực. Tên hề này không ngừng khiêu khích hắn cho nên hắn phải cho bọn chúng một lần giáo huấn nữa. Trận chiến này hắn không phải khổ chiến mà là cần một thắng lợi tuyệt đối, nghiền nát tất cả những thứ chắn đường.
Lục Thiếu Du thi triển ra Hư Linh Huyễn Ấn, linh kỹ Hoàng cấp cao giai, trong lúc bất ngờ cho dù đối phương có tu vi Vũ Phách tứ trọng c*̃ng sẽ bị thương. Linh hồn lực c*̉a Vũ Phách tứ trọng còn chưa đủ trình độ để chống lại sự ăn mòn c*̉a Hư Linh huyễn ấn.