̉u tử điên cuồng.
- Di, Thiếu Du, sao trên vai ngươi lại có một con rắn nhỏ? Là yêu thú sao?
Độc Cô Băng Lan nhìn chằm chằm vào Tiểu Long, nhịn không được khẽ hỏi.
- Là yêu thú trong lúc ta vô ý nó liền đi theo ta.
Lục Thiếu Du nói.
- Thật xinh đẹp nha.
Dương Diệu, Lục Vô Song, Thúy Ngọc, mấy nữ nhân đều tiến tới quan sát Tiểu Long.
- Thiếu Du, đưa nó cho ta mượn một chút được không?
Độc Cô Băng Lan cười một tiếng sau đó đưa tay về phía Tiểu Long có vẻ cực kỳ yêu thích muốn ôm lấy Tiểu Long.
Phì...
Tiểu Long thè lưỡi ra, không ngừng thân thiết liếm vào mặt Độc Cô Băng Lan.
- Tiểu Long, ngươi có thể không háo sắc như vậy được không?
Lục Thiếu Du trừng mắt nhìn nó rồi thầm nói.
- Lão đại, đệ nào có.
Tiểu Long trả lời, cái đầu quay về phía Lục Thiếu Du trừng mắt có vẻ vô c*̀ng khả ái.
- Thiếu Du, ngươi còn chưa nói có thể cho ta con rắn nhỏ này được không mà?
Độc Cô Băng Lan nói.
- Chuyện này, nếu như nó tiếp tục ở lại trên tay ngươi thì ta sẽ tặng nó lại cho ngươi.
Lục Thiếu Du cười nói.
Sưu.
- Lão đại, sao ngươi có thể tặng ta cho người khác như vậy? Quá đáng.
Tiểu Long nhanh chóng phóng về vai Lục Thiếu Du, dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn hắn.
- Vô Song sư muội, Băng Lan sư muội, Dương Diệu sư muội, các muội đều ở đây sao?
Một âm thanh truyền tới, lúc này có mấy thân ảnh đang đi về phía mấy người.
- Hoàng Hổ sư huynh, có chuyện gì thế?
Nhìn thấy mấy người này, Lục Vô Song nhướng mày nói.
- Không có gì, chỉ là thấy vẻ đẹp động nhân c*̉a ba vị sư muội ở đây cho nên muốn thân cận một chút mà thôi.
Trong mấy người đi tới có một người mặc hoa phục màu vàng, đầu quấn khăn, bên hông thắt một chiếc đai lưng màu vàng, trên tay có một chiếc nhẫn trữ vật phát ra quang mang không ngừng. Nhìn qua dường như tuổi chừng ba đến bốn chục, ngũ quan đoan chính thế nhưng lại khiến cho người ta ghen ghét.