Ngay lúc này đạo thân kia ảnh kia lăng không mà tới, hai tay vung lên mang theo một cỗ chân khí hoàng sắc hùng hồn, trong nháy mắt khiến cho không khí chung quanh chấn động.
Phanh phanh.
Trong không gian chấn động, đầu phượng hoàng do năng lượng c*̉a Lục Thiếu Du tạo thành và cơn bão do thiếu nữ xinh đẹp kia trong nháy mắt vỡ tan, dưới sự tan vỡ c*̉a hai cỗ năng lượng kinh khủng như vậy, không gian chung quanh không ngờ lại không có một chút ảnh hưởng gì, ngay cả một chút rung động c*̃ng không có.
Người này lập tức vung tay lên, hai cỗ năng lượng kia lập tức hóa thành hư vô.
Nhìn vào một màn trên không trung, khiến đám đệ tử Vũ Phách và đám người Lục Vô Song, Dương Diệu vẻ mặt khiếp sợ. Công kích c*̉a hai người quả thực vô c*̀ng cường hãn, thế nhưng lại không tốn bao nhiêu sức lực đã bị đánh tan tác, loại thực lực thế này c*̃ng chỉ có một từ kinh khủng để hình dung mà thôi.
Trên bầu trời, Vân Thiếu Khiên đang chắp tay lăng không đứng đó. Một cỗ khí thế cường hãn kinh khủng lan ra bốn phía. Dưới cỗ khí thế mạnh mẽ kia khiến cho mọi người có cảm giác uy vũ thiên hạ, ngạo nghễ chúng sinh.
- Vân Khiếu Thiên.
Lục Thiếu Du ở đằng xa lúc này c*̃ng không khỏi khiếp sợ. Thực lực tông chủ Vân Khiếu Thiên quá mạnh mẽ, mạnh đến mức sự tồn tại c*̉a hắn trước mặt Vân Khiếu Thiên chỉ là một con kiến hôi mà thôi.
- Đây mới là cường giả, là con đường mà ta truy cầu.
Lục Thiếu Du thầm nói trong lòng. Loại thực lực này, chính là thứ hắn luôn ao ước, bằng vào thực lực c*̉a hắn còn kém rất xa.
- Được rồi, hai ngươi dừng tay đi. Đừng để bị thương chính mình.
Vân Khiếu Thiên thu hồi khí tức c*̉a bản thân rồi lập tức lãnh đạm nói. Thế nhưng ánh mắt c*̃ng không nhìn được mà nhìn Lục Thiếu Du một lát. Vừa rồi hắn rõ ràng nhất, công kích c*̉a Lục Thiếu Du không chút thua kém Hồng Lăng, mà Lục Thiếu Du này mới chỉ là Vũ Sư cửu trọng mà thôi. Nếu so sánh, bực thiên phú như vậy quả thực khiến hắn vô c*̀ng khiếp sợ.