̣i gặp lần thứ hai. (2)
Sắc mặt Vân Khiếu Thiên có chút không tốt, dường như hắn c*̃ng không ngờ tới Lục Thiếu Du lại chọn Vũ trưởng lão làm sư phụ.
- Tông chủ, loại bối phận này đối với Tu luyện giả chúng ta không quan trọng lắm. Cha con là cha con, sư phụ là sư phụ, c*̃ng không thể lẫn lộn một chỗ được.
Lục Thiếu Du nói, loại bối phận này đương nhiên hắn sẽ không để ý tới.
- Đồ nhi c*̉a ta nói không sai. Ta mặc kệ a, hà tất phải quan tâm tới bối phận này. Bọn họ là cha con bọn họ, ta thu đồ đệ là việc c*̉a ta.
Vũ trưởng lão nói.
- Lục Thiếu Du, ngươi quyết định chưa? Muốn bái nhập làm môn hạ đệ tử c*̉a Vũ trưởng lão không?
Vân Khiếu Thiên lại hỏi.
- Đệ tử đã quyết định.
Lục Thiếu Du nói. Xem ra vị tông chủ này muốn hắn tìm một vị lương sư khác.
- Được rồi, sau này ngươi chính là đệ tử c*̉a Vũ trưởng lão.
Vân Khiếu Thiên có chút bất đắc dĩ nói.
- Hảo đồ nhi c*̉a ta. Chúng ta đi thôi. Sư phụ mang ngươi đi tìm địa bàn.
Vũ trưởng lão lớn tiếng nói.
Vũ trưởng lão nói xong lập tức mang Lục Thiếu Du đi ra khỏi đại điện. Chúng trưởng lão còn lại c*̃ng chỉ có thể phiền não không ngớt. Thật ra bọn họ c*̃ng không có ý trách cứ Lục Thiếu Du, lại có chút tán thưởng, đều có hảo cảm với hắn. Chỉ là trong lòng có chút phiền muộn mà thôi.
Lúc này, trong lòng những trưởng lão ở đây đều không nhịn được mà c*̀ng xuất hiện một câu nói:
- c*̉ cải trắng lại ném cho heo ăn, đệ tử tốt đều bị Vũ trưởng lão làm hư.
Nhìn thấy Lục Thiếu Du rời khỏi, trong mắt Triệu Vô Cực bắn ra hàn ý.
- Chư vị trưởng lão, Lục Thiếu Du hiện tại đã là đệ tử c*̉a Vân Dương Tông chúng ta. Vũ giả tam hệ tiền đồ vô lượng. Ta hy vọng những trưởng lão ở đây có thể trợ giúp Vũ trưởng lão bồi dưỡng đệ tử này. Nếu như tiểu bối này trước đó có đắc tội với chư vị, ta nghĩ chư vị c*̃ng sẽ không tính toán với tiểu bối chứ?