̣o, không siểm nịnh.
- Ai bảo ngươi mỗi ngày đều tu luyện, c*̃ng không biết nghỉ ngơi. Bằng vào thực lực c*̉a ngươi hiện tại chúng ta đã không theo kịp rồi.
Dương Diệu khẽ nói. Thiên phú chênh lệch quá lớn, cho nên c*̃ng không có áp lực gì.
- Vô Song tỷ, sao ngươi lại buồn rầu như vậy? Có chuyện gì sao?
Lúc này nữ tử mặc cung trang màu xanh nhìn thấy vẻ mặt c*̉a Lục Vô Song tức thì cau mày, nghi hoặc hỏi:
- Hồng Lăng, Vô Song tỷ đang vì chuyện c*̉a Thiếu Du mà lo lắng.
Độc Cô Băng Lan nói.
- Thiếu Du, ai là Thiếu Du?
Thiếu nữ kia hỏi.
- Là đệ đệ Lục Thiếu Du c*̉a Vô Song tỷ, c*̃ng là Vũ giả tam hệ. Chỉ là hắn vừa mới vào trong tông đã chọc vào không ít phiền phức. Ta vừa mới nghe nói hắn còn đánh chết đội trưởng chấp pháp đội Ôn Tước làm kinh động tới Tông chủ. Cho nên Vô Song tỷ mới lo lắng như vậy.
Thúy Ngọc nói.
- Đệ đệ Vô Song tỷ không phải là Lục Thiếu Hổ sao? Sao lại còn có một Lục Thiếu Du nữa?
- Hắn là ca ca c*̉a Lục Thiếu Hổ. Chỉ là quan hệ không được tốt lắm.
Lông mi Vô Song nhíu lại, sau khi biết Tông chủ gọi Lục Thiếu Du đi, trong lòng nàng vẫn không ngừng lo lắng, bất an.
- Các ngươi lo lắng như thế này c*̃ng không có tác dụng nha. Vũ giả tam hệ sao? Ta c*̃ng có chút hiếu kỳ, không bằng chúng ta c*̀ng đi xem.
Thiếu nữ kia mỉm cười, trên khuôn mặt còn có hai cái lúm đồng tiền nho nhỏ.
- Thế nhưng đại điện không phải là nơi mà chúng ta có thể tùy ý đi vào nha.
Lục Vô Song nói.
- Sợ cái gì, ta dẫn mọi người đi, để xem ai dám ngăn cản ta.
Thiếu nữ mặc cung tranh màu xanh mỉm cười, khẽ đưa tay vuốt tóc rồi nói.
- Thế nhưng...
Lục Vô Song có chút lo lắng.
- Nhưng mà cái gì? Vô Song tỷ, chúng ta đi thôi, giết một tên ở chấp pháp đội thì đã làm sao? Ta đã sớm chướng mắt đám người đó rồi. Nếu như cha ta dám xử phạt đệ đệ tỷ ta sẽ giúp tỷ nghĩ cách. Đi thôi.