̀ng giả Vũ Vương.
Lúc này dưới mặt đất có mấy nghìn người vây quanh, ba nghìn tân sinh đệ tử tụ tập đông đủ nhìn thấy những trưởng lão trên bầu trời tức thì quỳ xuống hành lễ.
- Tuyết Sư, ngươi đi trước đi.
Lục Thiếu Du vỗ Thiên Sí Tuyết Sư rồi lập tức nhảy xuống đất, hành lễ:
- Tham kiến chư vị trưởng lão.
- Đứng lên hết đi.
Tạ trưởng lão lăng không mà đứng, chậm rãi nói với chúng đệ tử.
- Sử Vân Sinh, ngươi biết tội c*̉a ngươi chưa?
Trên bầu trời, Vũ trưởng lão hét lớn một tiếng, Lục Thiếu Du là đệ tử c*̉a hắn nha. Nhìn thấy Sử Vân Sinh muốn đánh chết đệ tử c*̉a mình, trong lòng hắn hiện tại đầy một bụng tức giận.
- Chư vị trưởng lão, ta có tội gì?
Sử Vân Sinh ngẩng đầu nhìn chúng trưởng lão, ánh mắt có chút bối rối, thế nhưng vẫn cắn răng nói.
- Ngươi phong tỏa tin tức Lục Thiếu Du là Vũ giả tam hệ, lại cố ý giết hắn, làm khó dễ hắn, lẽ nào ngươi muốn nói là không phải ngươi làm?
Vũ trưởng lão quát lên.
- Ta quả thực không biết, hôm qua ta mới biết được có một đệ tử tàn nhẫn đánh chết năm mươi mấy đồng môn. Vì vậy hôm nay mới phái chấp pháp độ tới đây bắt người về thẩm vấn. Không nghĩ tới Lục Thiếu Du này ngay cả tông quy Vân Dương Tông ta c*̃ng không đặt trong mắt, dám đánh chết người c*̉a chấp pháp đội. Cho nên khi nãy ta mới ra tay định đánh chết hắn. Người này làm xằng làm bậy, không để Vân Dương Tông ta trong mắt, nên đánh chết.
Cơ mặt Sử Vân Sinh co quắp một cái rồi nói.
- Sử Vân Sinh, ngươi thân là hộ pháp, tại sao hôm qua lại dám giam Bạch Mi lại? Chẳng lẽ là có người sai ngươi?
Hai hàng lông mày Tống trưởng lão nhíu lại nói:
- Ta...
Vẻ mặt Sử Vân Sinh sửng sốt, nhất thời không có lời nào để nói.
- Vân Sinh, ngươi thực to gan, dám giam Bạch Mi lại, cho dù Bạch Mi có sai thế nhưng c*̃ng là trưởng lão ngoại môn, ngươi không được làm như thế chứ.