*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Một tiếng cười cuồng tiếu từ trong miệng Lục Thiếu Du truyền ra. Sát ý ngập trời khuếch tán ra bốn phía, lúc quyết định đánh chết Ôn Tước hắn c*̃ng đã quyết không tha cho đám người này.
Dưới sát khí và sát ý ngập trời này, ánh mắt c*̉a Thiếu Du ngày càng lạnh lùng. Mọi người đứng chung quanh hắn lúc này lưng không ngừng đổ mồ hồi lạnh, loại sát khí này nếu không qua gió tanh mưa máu, tuyệt sẽ không có.
Dát Dát.
Cảm nhận được sát khí và sát ý băng lãnh trên người Lục Thiếu Du đầu Nham Điêu kia có chút hoảng loạn không yên. Thân thể cao lớn bắt đầu run rẩy, sát khí này khiến cho yêu thú c*̃ng phải e ngại.
- Các ngươi muốn giết bản công tử sao? Vậy thì cả đám các ngươi không một ai sống sót.
Lục Thiếu Du dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía trước, bỗng dưng vỗ một cái vào eo, tức thì có một đạo lưu quang bạch sắc phóng lên cao.
Rống...
Một tiếng kêu đinh tai nhức óc vang lên, đạo lưu quang này trong nháy mắt hóa thành một đầu yêu thú phi hành khổng lồ, một cỗ khí tức cường hãn tỏa ra, thân ảnh c*̉a Thiên Sí Tuyết Sư c*̃ng xuất hiện trước mặt mọi người.
Thân ảnh c*̉a Lục Thiếu Du đứng trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư bao quát phía dưới, quần áo không gió mà tung bay khiến cho đám người phía dưới không nhịn được mà tim đập nhanh hơn vài phần.
Rống.
Thiên Sí Tuyết Sư lại tiếp tục rít gào, một cỗ uy áp vô hình khuếch tán ra không trung.
Thiên Sí Tuyết Sư
Dát dát.
Nham Điêu này tuy rằng c*̃ng là yêu thú tam giai trung kỳ thế nhưng làm sao có thể chống lại khí tức vương giả trên người Thiên Sí Tuyết Sư. Huyết mạch trên người tức thì hỗn loạn khiến cho đầu Nham Điêu kia hoảng loạn kêu lên, thân thể run rẩy lùi về phía sau, mặc kệ đám người chấp pháp đội ra lệnh ra sao đều không dám tới gần.