̀ng vọng tới c*̀ng. (1)
- Tiểu tử, nhớ kỹ giao ước giữa chúng ta. Ngày mai nhất định phải bái ta làm sư phụ.
Thanh âm c*̉a Vũ trưởng lão lúc này c*̃ng truyền tới tai Lục Thiếu Du.
Nói xong, ba vị trưởng lão rời khỏi căn phòng c*̉a Lục Thiếu Du, chỉ còn lại một mình hắn đứng ngơ ngác trong căn phòng. Xem ra bản thân hắn vô c*̀ng được hoan nghênh.
- Thiếu Du huynh đệ.
Một lát sau, nhìn thấy ba vị trưởng lão rời khỏi đình viện, đám người Nhạc Bất Quần, Dược Tĩnh mới dám tiến vào căn phòng c*̉a Lục Thiếu Du.
- Thiếu Du huynh đệ, vừa rồi ba vị trưởng lão đều muốn thu ngươi làm đồ đệ sao?
Bành Truyện Hùng nói.
- Đúng vậy.
Lục Thiếu Du khẽ cười nói.
- Trời, ba vị trưởng lão nửa đêm tìm ngươi để thu làm đồ đệ. Sao không có trưởng lão nào thu ta chứ.
Dương Vĩ thở dài, niềm tin bị đả kích nghiêm trọng.
- Thiếu Du huynh đệ, sau này trở thành đệ tử thân truyền chiếu cố đám huynh đệ chúng ta một chút nha.
Nhạc Bất Quần nói.
Lục Thiếu Du không nói, tuy rằng thực lực bốn người này không cao, thế nhưng trong lòng hắn c*̃ng không có khinh thường bốn người bọn họ. Năm người hàn huyên một chút, sau đó đều tự trở về phòng mình.
- Lão đại, hai người vừa rồi thực lực rất mạnh, ta có cảm giác ta không địch lại được.
Tiểu Long nói.
- Đó là đương nhiên, bọn họ đều là cường giả Vũ suất, hai người đều là Vũ suất.
Lục Thiếu Du nói, Vũ suất Bát trọng, Cửu trọng tuyệt đối là cường giả.
Ánh bình minh vén tấm lụa mỏng c*̉a màn đêm, chiếu ánh sáng nhu hoàng xuống mặt đất, ánh sáng giống như lợi kiếm xuyên thủng màn đêm yên lặng, nghênh đón nắng mai.
Phù...
Lục Thiếu Du khẽ thở ra một ngụm trọc khí rồi mở hai mắt. Tinh quang trong mắt chợt lóe, cảm giác linh lực và chân khí trong cơ thể đã ổn định hắn quyết định hai ngày sau dùng thêm một viên Địa linh đan, tranh thủ đột phá tới Linh Sư cửu trọng.