̃o tranh đồ.
Tạ trưởng lão trừng mắt, thoạt nhìn có chút tao nhã, thế nhưng lúc này dường như c*̃ng sắp cãi nhau đến nơi.
- Là sư phụ c*̉a Vô Song tỷ sao?
Lục Thiếu Du có chút kinh ngạc, hóa ra Tạ trưởng lão này là sư phụ Vô Song tỷ, Tống trưởng lão kia là sư phụ Độc Cô Băng Lan.
- Nói nhiều vô ích, nửa đêm ngươi đến đón Lục Thiếu Du lên núi thăm người thân. Thiên tài khó kiếm, lúc này muốn mang người đi sao? Không có cửa đâu.
Tống trưởng lão trừng mắt, bộ dáng giống như sắp đánh nhau tới nơi vậy.
Lục Thiếu Du khẽ vuốt ót. Nghe hai người đối thoại dường như là không có chuyện gì c*̉a hắn. Đêm nay hẳn hai vị trưởng lão này sẽ ăn thua đủ.
- Lại tới một người.
Lục Thiếu Du lập tức nhướng mày.
- Hai người các ngươi tới thật sớm a. Hừ!
Đúng lúc này, một thanh âm truyền đến. Một thân ảnh mặc đạo bào màu xanh đi vào trong phòng, người này lông mi như kiếm, hai mắt lấp lánh có thần, quanh thân có một cỗ khí tức mạnh mẽ. Đó chính là người từng có hiệp nghị với Lục Thiếu Du - Vũ trưởng lão, Vũ Ngọc Tiền.
- Vũ trưởng lão, sao ngươi lại tới đây?
Nhìn thấy Vũ trưởng lão xuất hiện, sắc mặt Tạ trưởng lão và Tống trưởng lão tức thì đại biến, hai người dường như đều có chút kiêng kỵ Vũ trưởng lão này.
- Các ngươi có thể đến lẽ nào ta không thể đến sao? Nửa đêm nửa hôm các ngươi thật rảnh rỗi, lẽ nào chạy tới đây tu luyện?
Vũ trưởng não nói một hơi, tuy rằng thực lực hắn không mạnh, thế nhưng trong Vân Dương Tông này lại có địa vị cực cao, trong những trưởng lão không có ai có địa vị như hắn.
- Vũ trưởng lão, vừa rồi Vô Song nói cho ta biết, Lục Thiếu Du đã tới Vân Dương Tông, vì vậy ta mới tới đưa hắn lên núi. Hai tỷ đệ đã lâu không gặp có chút hoài niệm. Ngươi c*̃ng biết ta đối với Vô Song có chút yêu thích, không lay chuyển được nó cho nên tự mình hạ sơn một chuyến đón Lục Thiếu Du lên núi.