Một ít đệ tử thu thập tay chân bị đứt c*̉a thành viên Tứ Hải đoàn lúc này không nhịn được mà nôn ra, cảnh tượng giết chóc máu tanh bực này đã tới cực hạn mà bọn hắn chịu được. Lúc này, thân ảnh c*̉a Lục Thiếu Du đã khắc một dấu ấn thật sâu trong lòng bọn họ, trong đầu bọn họ đều tự nhắc nhở mình, sau này trêu chọc ai c*̃ng được nhưng không thể trêu vào Lục Thiếu Du.
Một đường trở lại đình viện số tám lẻ sáu, khóe miệng Lục Thiếu Du khẽ nhếch lên, trước đây đối với Triệu gia hắn hoàn toàn không có thực lực hoàn thủ, thế nhưng hiện tại ít nhiều c*̃ng có chút lực lượng, vậy thì không ngại chơi c*̀ng Triệu gia một lát.
Cảnh tượng máu tanh phía sau núi không đến một canh giờ đã truyền tới tai tất cả các đệ tử bình thường trong tông, mọi người nghe kể lại mà không nhịn được lông tóc dựng đứng. Năm mươi ba người, không ngờ lại bị đánh chết toàn bộ, dường như không có sức hoàn thủ, quá kinh khủng.
Đặc biệt là Hồ Tứ Hải này chính là cường giả top năm Hổ Bảng, loại thực lực này c*̃ng bị đánh chết một cách đơn giản. Trong Tứ Hải Đoàn c*̃ng có một số cường giả trong Hổ Bảng, thế nhưng không còn ai có thể sống sót. Thực lực như vậy khiến cho không ít đệ tử không ngừng suy đoán, thực lực Lục Thiếu Du kia có phải đã đạt tới Vũ Phách rồi không? Bằng không làm sao trong nháy mắt có thể đánh chết hơn năm mươi Vũ Sư. Cho dù là Vũ Phách c*̃ng có chút khó khăn.
Ngay khi các đệ tử đang nghị luận thì đồng thời Bạch Mi c*̃ng đi lên núi, chuyện lớn như vậy hắn phải lập tức bẩm báo. Năm mươi ba đệ tử bị đánh chết, mặc kệ là nguyên nhân gì, đều phải bẩm báo lên trên. Trong Vân Dương Tông từ trước tới nay chưa xuất hiện điều này bao giờ.
Lúc chạng vạng, trong đình viện số tám lẻ sáu, Nhạc Bất Quần, Dương Vĩ, Dược Tĩnh, Bành Truyện hùng vừa về tới đình viện đã chạy ào ào tới phòng Lục Thiếu Du.