́t người diệt khẩu.
Phịch.
Chu Bảo Điền mang theo sự không cam lòng và sợ hãi ngã xuống mặt đất. Ánh mắt cuối c*̀ng c*̉a hắn chính là sự tuyệt vọng, đến chết hắn mới biết được, hắn không nên một lần... lần thứ hai trêu chọc phải sát tinh này.
- Lục Thiếu Du, ngươi muốn làm gì? Nếu ngươi dám giết ta tông môn sẽ không bỏ qua cho ngươi.
Nhìn thân ảnh ngập tràn sát khí trước mặt, trong mắt Hồ Tứ hải run lên, thân thể chậm rãi lui về phía sau, ngay cả dũng khí phòng thủ c*̃ng không có.
Lúc này trên mặt đất, chu vi trăm thước chung quanh khắp nơi đều là chân tay bị đứt, máu tươi bắn ra tứ tung, nội tạng bị nát vụn rơi đầy măt đất, máu tanh tới cực hạn.
- Vậy ta sẽ mỏi mắt mong chờ.
Lục Thiếu Du lạnh nhạt nói một tiếng rồi chậm rãi đi về phía trước.
- Ngươi không được qua đây.
Lồng ngực Hồ Tứ Hải không ngừng phập phồng, giọng nói trở nên khàn đục, nỗ lực giãy dụa lần cuối, thế nhưng Lục Thiếu Du lại không để ý tới hắn vẫn chậm rãi tiến đến, sát khi bắn ra.
- Ta liều mạng với ngươi.
Trong lúc tuyệt vọng dũng khí c*̉a Hồ Tứ Hải xuất hiện, đem trường đao trong tay bổ ra một đao xé đôi không khí, chân khí trút xuống, trực tiếp bổ về phía Lục Thiếu Du.
- Phá.
Lục Thiếu Du quát lên một tiếng, chưởng ấn nhanh chóng ngưng tụ rồi khẽ đẩy ra, hai đạo lực lượng chạm vào nhau, lập tức tiêu tán giữa không trung.
Vụt.
Nhưng vào lúc này phía sau Hồ Tứ Hãi c*̃ng trong nháy mắt ngưng tụ một đôi cánh bằng chân khí, hai cánh mở rộng, thân thể tức thì bay lên không trung.
- Muốn chạy sao? Muộn rồi.
Lục Thiếu Du hừ lạnh một tiếng, hắn c*̃ng lập tức thôi động vũ kỹ phi hành Phong Chi Dực, trong nháy mắt bắn lên không trung.
- Lẽ nào ngươi không biết ta c*̃ng là Vũ giả Phong hệ sao?
Thanh âm Lục Thiếu Du vừa truyền ra c*̃ng là lúc thân ảnh hắn đã tới phía sau Hồ Tứ Hải. Hắn lạnh lùng cười một tiếng, chưởng ấn trong tay khẽ động, năm ngón tay đẩy ra mang theo hỏa diễm hừng hực đánh về phía Hồ Tứ Hải.