́i tính kế. (2)
Hán tử mặc áo bào đen nói với mọi người.
- Tam hộ pháp, Lục Thiếu Du kia là Vũ giả tam hệ đấy. Chúng ta có nên bẩm báo trưởng lão khác hoặc là Tông chủ không? Vũ giả tam hệ, loại thiên phú bực này chúng ta cần phải trọng điểm bồi dưỡng chứ.
Một hộ pháp do dự một chút rồi nói.
- Thu hộ pháp, đây là ý tứ c*̉a Triệu trưởng lão, lẽ nào ngươi muốn vi phạm ý tứ c*̉a người?
Hán tử mặc áo đen nhìn về phía hộ pháp vừa nói.
- Không dám, vậy tất cả đều dựa theo quy c*̉ vậy.
Vẻ mặt hộ pháp kia tức thì biến đổi, dường như có chút kiêng kị với Triệu trưởng lão kia.
Trong quần sơn Vân Dương Tông, dưới ánh chiều tà khiến cho quần sơn được phủ một ánh sáng mờ ảo.
Trên một tòa đình viện tinh xảo trên một ngọn núi truyền đến tiếng nói chuyện nho nhỏ.
- Thúy Ngọc, lời ngươi nói có thật không? Thiếu Du thực sự đang ở Vân Dương Tông? Hắn thực sự còn sống sao?
Trong đình viện, Lục Vô Song luôn luôn thanh nhã, cao quý lúc này đã không còn giữ được hình tượng thường này c*̉a mình mà sốt ruột hỏi Thúy Ngọc.
- Vô Song tỷ. Ta đã nói qua hai lần rồi a. Hắn thực sự còn sống, ta đã nhìn thấy hắn, hắn nhờ ta nói với ngươi, hắn rất nhớ ngươi a.
Thúy Ngọc cười nói với Lục Vô Song.
- Hắn rất nhớ ta sao?
Khuôn mặt Lục Vô Song tức thì đỏ ửng, lập tức nói:
- Thúy Ngọc, vậy hiện tại hắn thế nào, béo hay gầy, đã hơn một năm rồi, sao giờ này hắn mới trở về.
- Hắn thay đổi c*̃ng không nhỏ, c*̃ng gầy đi không ít. Về phần một năm qua ta không rõ. Được rồi, hôm nay hắn còn làm một chuyện tình náo nhiệt a.
Thúy Ngọc nói.
- Không phải là hắn gặp phiền phức đó chứ?
Tức thì Lục Vô Song có chút lo lắng đứng ngồi không yên.
- Không phải, Thiếu Du hôm nay khiêu chiến Hoàng Thất Lễ bài danh tám mươi tám trên Hổ Bảng kia rồi dùng một chiêu đánh bại tên đó. Hiện tại ở dưới chân núi có không ít đệ tử đang bàn luận về hắn. Ngay cả đệ tử lâu năm phỏng chừng c*̃ng đang bắt đầu chú ý tới hắn.