́n Hổ Bảng.
Phanh...
Một tiếng trầm muộn vang lên, kình khí nóng bỏng c*̃ng đánh vào trên ngực Lục Thiếu Du. Sắc mặt Chu Bảo Điền giãn ra, không ngờ thiếu niên này lại dễ đối phó như vậy, lại ngạnh kháng một quyền c*̉a hắn, phen này không chết c*̃ng bị thương nặng.
- Thiếu niên này quá kiêu ngạo rồi, không ngờ thực lực lại kém như vậy.
Đám đệ tử đứng xem chung quanh lúc này có chút thất vọng, vốn tưởng có chút náo nhiệt, không ngờ lại kết thúc nhanh như vậy.
- Xong rồi.
Vẻ mặt bốn người Nhạc Bất Quần trầm xuống.
- Vũ Sư Tứ Trọng thì giỏi lắm sao? Trước mặt ta ngươi chỉ là một con kiến mà thôi.
Vẻ mặt Lục Thiếu Du vẫn lạnh nhạt như trước. Trong lúc mọi người đang ồ lên thì có một cỗ sát khí cuồng bạo xuất hiện. Sát khí này không có quan hệ với thực lực, nó được sinh ra từ trong xương cốt Lục Thiếu Du, chính là sát khí được luyện ra trong Vụ Đô sơn mạch.
- Tại sao có thể như vậy?
Chu Bảo Điền đang mừng rỡ chưa được một giây thì cảm nhận được khí tức c*̉a Lục Thiếu Du bạo phát ra bên ngoài, tức thì linh hồn hắn run rẩy.
- Để ta cho ngươi biết uy lực c*̉a hỏa hệ nhé.
Vẻ lạnh lùng hiện lên trong mắt Lục Thiếu Du, đồng thời tay phải Lục Thiếu Du duỗi ra, trong tay không biết bao giờ xuất hiện một cái bao tay tinh xảo, hỏa diễm lập lòe, một cỗ kình khí nóng bỏng, sắc bén bắn về phía Chu Bảo Điền.
Lúc này tay c*̉a Chu Bảo Điền vẫn đang chạm vào ngực Lục Thiếu Du còn chưa rút về thì một trận đau nhức từ vai hắn truyền tới, hắn có thể nghe được tiếng xương cốt c*̉a chính mình bị vỡ nát.
- A.
Chu Bảo Điền kêu lên một tiếng thảm thiết, tay c*̉a Lục Thiếu Du lúc này đã chộp vào vai trái c*̉a hắn, năm ngón tay như lợi trảo trực tiếp cắm vào bả vai hắn.
- Không biết ta có tư cách kiêu ngạo không?