Lục Thiếu Du nói:
- Sau này xin các vị huynh đệ chăm sóc nhiều cho.
Đoạn thời gian tiếp theo Lục Thiếu Du sẽ sống chung một mái nhà với mấy người này.
Dương Vĩ mỉm cười nói:
- Cái gì mà chăm sóc hay không, sau này chúng ta là huynh đệ. Nhưng ngươi vừa tới, theo quy định nên mời bốn chúng ta ăn một bữa cơm.
Lục Thiếu Du cười nói:
- Không thành vấn đề, tùy thời đều được.
Lục Thiếu Du không để bụng chút tiền đó, hắn đang có việc cần hỏi thăm mấy người kia.
Nhạc Bất Quần nói:
- Bây giờ đi, ta đang hơi đói bụng.
Nhạc Bất Quần ngại ngùng nói với Lục Thiếu Du:
- Thiếu Du huynh đệ thật sảng khoái, chờ túi tiền ta phồng lên rồi sẽ mời ngươi ăn ngon.
Lại Dược Tĩnh nói:
- Chúng ta đi đi, nhắc đến làm ta đói bụng, hơn nữa đã lâu rồi chúng ta không được ăn một bữa cơm ngon.
Năm người ra khỏi đình viện, vòng qua nhiều ngõ nhỏ đến một con đường, vào tiệm ăn. Trong cửa tiệm buôn bán khá tốt, đã có nhiều người trong này.
Mọi người kêu nhiều rượu và thức ăn. Bốn người Bành Truyền Hùng vốn không dám kêu đồ đắt tiền nhưng Lục Thiếu Du xúi, thế là cả đám yên tâm kêu đồ ngon.
Khiến Lục Thiếu Du bất ngờ là tiệm ăn này do đệ tử Vân Dương tông mở, đúng là Vân Dương tông có khác.
Qua bữa cơm khiến quan hệ năm người thân hơn nhiều. Tất cả là thanh niên trai tráng, chỉ chốc lát sau không còn xa lạ.
Lục Thiếu Du xuyên đến thế giới này, trước khi xuyên qua hắn còn khá trẻ, đến nơi đây không có bằng hữu gì, lúc này nói chuyện rất vui với bốn người.
Tâm sự ăn cơm no say xong bốn người trở về đình viện số tám lẻ sáu.
Lục Thiếu Du thừa dịp hỏi:
- Truyền Hùng huynh đệ, các người biết Vũ trưởng lão trong tông không?
Vũ trưởng lão muốn nhận hắn làm đồ đệ, Lục Thiếu Du muốn tìm hiểu chút chuyện về lão.
Nhạc Bất Quần hỏi: