Lục Thiếu Du đáp:
- Vương trưởng lão, ta định về trấn Thanh Vân trước. Mẫu thân của ta biết ta chết sẽ rất buồn, nên ta định đi về xem mẫu thân thế nào.
Lục Thiếu Du quyết định phải cho mẫu thân biết hắn còn sống.
Vương Minh Nguyệt nói:
- Thế thì không cần, ta phái người đi Lục gia thông báo một tiếng ngươi bình yên trở lại Vân Dương tông là được. Ngươi hãy về Vân Dương tông ngay đi, đã chậm trễ một năm rưỡi, bỏ lỡ tuyển chọn đệ tử thân truyền đợt trước, một năm rưỡi sau còn một lần cơ hội, ngươi đừng bỏ qua.
Vũ trưởng lão xen vào:
- Không phải một năm rưỡi, lần này sớm hơn nửa năm, tức là một năm sau. Bởi vì sau một năm rưỡi là lúc tam tông tứ môn tỷ thí, nên sàn chọn đệ tử thân truyền tổ chức sớm hơn nửa năm.
Lục Thiếu Du ngạc nhiên:
- Cái này...
Lục Thiếu Du nghe Vũ trưởng lão truyền âm:
- Tiểu tử, ngươi làm đệ tử thân truyền là chắc chắn, đồ đệ của ta tất nhiên là đệ tử thân truyền. Nhưng phải làm bộ dáng với bên ngoài, ngươi về trước đi. Về chọn đệ tử thân truyền thì ngươi đi cho có là được, ngươi có mục tiêu còn cao hơn.
Lục Thiếu Du nói với Vương Minh Nguyệt:
- Vậy xin làm phiền Vương trưởng lão, đệ tử trực tiếp đi Vân Dương tông ngay.
Vương Minh Nguyệt cung kính hỏi Vũ trưởng lão:
- Vũ trưởng lão cũng sắp về Vân Dương tông đúng không? Hay ta đi chung?
Vũ trưởng lão nói:
- Ta còn bận công chuyện, để một mình hắn về trước đi. Dọc đường toàn là địa bàn Vân Dương tông ta, sẽ không gặp nguy hiểm gì.
Lục Thiếu Du nói:
- Một mình đệ tử đi Vân Dương tông là được, chắc không có nguy hiểm gì.
Lục Thiếu Du hiểu ý nháy mắt với Vũ trưởng lão, bây giờ hai người cố gắng giả bộ như người xa lạ, không biết lão có ý đồ gì.
Mọi người hỏi han, Lục Thiếu Du kể lại chuyện sau khi rơi xuống vách núi. Tất nhiên toàn là xạo, Lục Thiếu Du chỉ bảo vô tình chộp trúng một sợi dây leo rồi bò lên vách núi, vô tình theo một dong binh đoàn đến Cổ vực, khó khăn lắm mới trở về.