Cửu Đầu Yêu Giao lại xuất hiện trong không trung.
Cửu Đầu Yêu Giao rống to:
- Nhân loại, ta nói rồi, ngươi không chạy thoát được!
Lục Thiếu Du quát lớn:
- Cửu Đầu Yêu Giao, lần sau ta sẽ lột da, rút gân ngươi ra!
Cửu Đầu Yêu Giao nhanh chóng đuổi theo, gầm rống:
- Nhân loại nhỏ bé kia, ngươi không có thực lực đó, ta sẽ lột da ngươi trước!
Lục Thiếu Du hừ mạnh.
- Ngươi có giỏi thì cứ đến, ta chống mắt xem ngươi làm sao đuổi kịp ta?
Lục Thiếu Du buộc phải chui vào sơn mạch Vụ Đô, trên trời không thể thoát khỏi Cửu Đầu Yêu Giao.
- Grao!
Cửu Đầu Yêu Giao tức giận quát:
- Nhân loại chết tiệt, có giỏi thì đừng chạy!
Cửu Đầu Yêu Giao nhìn Lục Thiếu Du lại lao vào sơn mạch nó càng giận điên lên. Cửu Đầu Yêu Giao không dễ tìm người trong sơn mạch, nếu không nó đã sớm bắt kịp nhân loại chết tiệt.
Trong sơn mạch Vụ Đô, một số nơi dong binh đoàn tạm trú gần đây có tin đồn là Cửu Đầu Yêu Giao đang liều mạng truy sát một nhân loại, không biết nhân loại này làm gì mà chọc giận Cửu Đầu Yêu Giao như phát điên vậy.
Mọi người suy đoán là ai chọc phải Cửu Đầu Yêu Giao vẫn chạy tung tăng như thường, chắc chắn là cường giả.
Lúc này Lục Thiếu Du đang chật vật trốn trong sơn mạch Vụ Đô, may mắn hắn quen thuộc cách thoát khỏi Cửu Đầu Yêu Giao truy sát. Chỉ cần Lục Thiếu Du chạy đông né tây, Cửu Đầu Yêu Giao không dễ tìm ra hắn trong sơn mạch Vụ Đô.
Mấy ngày nay Lục Thiếu Du cảm giác thu hoạch lớn nhất của hắn là tốc độ tăng nhanh nhiều, toàn nhờ chạy trốn rèn luyện ra, xem như thu hoạch ngoài ý muốn.
Mười ngày sau, Lục Thiếu Du mượn cơ hội thôn phệ một Vũ Sư lục trọng xui xẻo, cưỡi trên Thiên Sí Tuyết Sư vọt lên cao. Sau khi rõ ràng tính tình, tốc độ của Cửu Đầu Yêu Giao thì Lục Thiếu Du không còn quá lo âu. Tóm lại Cửu Đầu Yêu Giao không đuổi kịp hắn, nên làm gì thì làm cái đó, chẳng qua dăm ba bữa lại trốn trong sơn mạch rừng rậm.