Lục Thiếu Du nhìn thanh niên áo xám, nhếch môi:
- Linh Sư tứ trọng.
Thực lực của tám người không tệ nhưng không lọt vào mắt Lục Thiếu Du.
Vũ Sư thất trọng dẫn đầu nhìn Lục Thiếu Du đăm đăm, lạnh lùng cười:
- Tiểu tử, một mình dám đến sơn mạch Vụ Đô? Giao túi không gian ra đây, gã suy xét tha mạng cho ngươi.
- Không biết tự lượng sức mình.
Lục Thiếu Du cười khẽ:
- Để Linh Sư này lại, ta cho các ngươi cút đi.
Vũ Sư thất trọng mắng:
- Tiểu tử muốn chết!
Vũ Sư thất trọng giơ chưởng ấn vỗ hướng Lục Thiếu Du, dường như không muốn nói nhảm với hắn.
Trong chưởng ấn dấy lên khí lưu rít gào, lực lượng cuồng bạo vỗ xuống. Đòn công kích của Vũ Sư thất trọng tuyệt đối không yếu.
Lục Thiếu Du hừ lạnh một tiếng:
- Vũ Sư thất trọng mà dám kiêu ngạo?
Người Lục Thiếu Du bộc phát ánh sáng vàng chói mắt.
Bùm!
Chưởng ấn của Vũ Sư thất trọng vỗ vào ngực Lục Thiếu Du như đập trúng khối tinh cương, cánh tay gã tê rần.
Lục Thiếu Du lạnh lùng quát:
- Chết đi!
Chân khí bộc phát, thân hình biến thành cái bóng mơ hồ, chỉ ấn gần trong gang tấc đâm ra.
Vũ Sư thất trọng cảm nhận khí thế từ người Lục Thiếu Du, hoảng sợ kinh kêu:
- Vũ Sư bát trọng!
Vù vù vù!
Trong phút chốc Vũ Sư thất trọng không kịp thụt lùi thì chỉ ấn nóng cháy đã đâm thủng trán gã, không có cả thời gian chống cự.
Bùm!
Mọi chuyện diễn ra trong hai giây. Thấy Vũ Sư thất trọng thủ lĩnh té dưới đất, mấy dong binh khác trợn mắt há hốc mồm.
- Gri gri!
Một luồng sáng vàng nhảy ra, thân hình biến to hai trăm thước. Tiểu Long há mồm nuốt một Vũ Sư tam trọng vào bụng.
- Chạy mau!
Sáu người khá co giò chạy. Cứ tưởng gặp một dong binh đơn độc sẽ dễ dàng trấn lột, ai ngờ đụng phải sát tinh lấy mạng.
- Muốn trốn? Muộn rồi.