Lòng bàn tay Lục Thiếu Du mơ hồ phát ra tiếng long phượng sư tử hổ báo thú gầm, ấn quyết kỳ dị xuất hiện trên bàn tay hắn. Ấn quyết như rồng không phải rồng, như cọp chẳng phải cọp, khí tức uy h**p ngút trời khuếch tán.
Huyết Tích Dịch kiệt sức chợt cảm nhận lực uy h**p to lớn kia, vẻ mặt kinh sợ, người run cầm cập. Huyết Tích Dịch bị áp chế, loại áp chế này không thua gì Tiểu Long.
Lục Thiếu Du quen tay vung Huyết Hồn Ấn, tiếng long phượng sư tử hổ báo gầm đập mạnh vào trán Huyết Tích Dịch hóa thành đoàn sáng đỏ biến mất.
- Tiểu Long hộ pháp!
Lục Thiếu Du ngồi xếp bằng, chưởng ấn không ngừng thay đổi, các tia sáng thần dị chui vào trán Huyết Tích Dịch.
Một lũ linh hồn lực của Lục Thiếu Du chui vào đầu Huyết Tích Dịch, chợt nghe tiếng nó gầm gừ:
- Nhân loại, ngươi là Linh Giả? Ngươi sẽ không khống chế được ta, ngươi chỉ mới là Linh Sư. Ta đã thông báo cho hai vị yêu vương tiến đến, nếu ngươi không đi sẽ không kịp, ngươi sẽ chết rất khó xem!
Huyết Tích Dịch bản thu nhỏ cỡ nửa thước xuất hiện trong không gian trắng xóa.
Lục Thiếu Du lạnh lùng quát:
- Hừ! Dù Cửu Đầu Yêu Giao, Thạch Viên Yêu Vương có đến cũng không làm nên chuyện gì, ít ra ngươi nằm trong tay ta!
Lục Thiếu Du cảm giác linh hồn của Huyết Tích Dịch rất cường đại, mạnh còn hơn linh hồn lực của Vũ Giả tứ trọng. May mắn linh hồn lực của Lục Thiếu Du hơi đặc biệt, còn có Huyết Hồn Ấn trợ giúp, muốn khống chế Huyết Tích Dịch chắc không khó gì.
Lục Thiếu Du trầm giọng quát:
- Hãy ngoan ngoãn đi!
Lục Thiếu Du điều khiển Huyết Hồn Ấn hóa thành hình dạng rồng cọp ập hướng Huyết Tích Dịch.
Huyết Tích Dịch bản thu nhỏ vùng vẫy dữ dội, vội vàng chạy trốn nhưng không thoát khỏi Huyết Hồn Ấn đuổi bắt được.
Huyết Tích Dịch rống to: