Huyết Tích Dịch đến bên ngoài hiệp cốc, nhìn Lục Thiếu Du chằm chằm rồi lại quay sang ngó Tiểu Long đang đột phá, biểu tình ngạc nhiên. Khi Huyết Tích Dịch nhìn Thiên Sí Tuyết Sư thì lộ ánh mắt khó hiểu.
Huyết Tích Dịch thè lưỡi nói tiếng người:
- Nhân loại, ngươi dám khống chế yêu thú chúng ta, ta muốn xé xác ngươi ra!
Lục Thiếu Du không thấy lạ khi nghe Huyết Tích Dịch nói tiếng người, lần trước hắn đã biết về thiên phú thì yêu thú mạnh hơn nhân loại nhiều. Yêu thú đến tứ giai trong người kết thành yêu đan, linh trí hoàn toàn mở ra đo đó biết nói tiếng người. Nhưng yêu thú tứ giai không thể biến hình người, phải chờ đến thất giai mới làm được.
Lục Thiếu Du nét mặt sa sầm nhìn Huyết Tích Dịch, nói:
- Huyết Tích Dịch, ngươi tốt nhất hãy lui ra, nếu không sẽ hối hận!
Chân khí dâng trào quanh thân Lục Thiếu Du.
Huyết Tích Dịch nói:
- Ngươi chỉ mới là Vũ Giả đẳng cấp Vũ Sư, ngươi căn bản không đánh lại ta được.
Thiên Sí Tuyết Sư rống to:
- Grao grao!
Cơ thể to lớn trừng Huyết Tích Dịch, tuy Thiên Sí Tuyết Sư chỉ mới là tam giai trung kỳ nhưng thân hình to hơn Huyết Tích Dịch tứ giai sơ kỳ một chút.
Huyết Tích Dịch co duỗi lưỡi, lạnh lùng nói:
- Thiên Sí Tuyết Sư tam giai trung kỳ, có linh vậy mà lưu lạc làm tọa kỵ cho nhân loại, hừ!
Lục Thiếu Du nói:
- Huyết Tích Dịch, ta cho ngươi một viên đan dược tứ phẩm, ngươi rời đi được không?
Cơ mặt Lục Thiếu Du co giật, đan dược có tác dụng lớn với yêu thú. Trong đan dược cho yêu thú ích lợi lớn, đặc biệt yêu thú tứ giai như Huyết Tích Dịch linh trí đã là hoàn toàn mở ra càng biết ích lợi của đan dược.
Huyết Tích Dịch co duỗi cái lưỡi dài trả lời:
- Hừ! Ta giết ngươi rồi vẫn sẽ có được đan dược của ngươi!
Cái đuôi to nâng lên, Huyết Tích Dịch vọt hướng Lục Thiếu Du. Tiếng xé gió sắc bén vang lên, vảy dựng đứng lóe ánh sáng đỏ đáng sợ, khí thế cuồng bạo ngút trời.