Lưu Nhất Thủ cảm kích:
- Ta biết rồi, đa tạ chưởng môn.
Đôi mắt trong veo ngấn lệ, biết Lục Thiếu Du sắp đi làm Lục Tâm Đồng khóc suốt đêm:
- Hu hu, ca ca, Tâm Đồng sẽ nhớ ca ca.
Lục Thiếu Du vuốt đầu Lục Tâm Đồng, hắn cũng luyến tiếc:
- Tâm Đồng ngoan, ca ca sẽ nhanh chóng trở về.
Thiên Sí Tuyết Sư bay lượn trên bầu trời, đôi cánh chấn động dòng không khí.
- Grao grao!
Lục Thiếu Du nhảy lên lưng Thiên Sí Tuyết Sư, nhẹ nhàng nói:
- Tuyết Sư, chúng ta đi.
Lục Thiếu Du phất tay với đám người bên dưới. Thiên Sí Tuyết Sư nhanh như tia chớp vọt tới trước.
Lục Tâm Đồng hét to:
- Ca ca, Tâm Đồng sẽ cố gắng tu luyện chờ ca ca trở về!
Lục Thiếu Du ngồi trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư mấy canh giờ, sơn mạch Vụ Đô bao la vô biên ngay trước mặt.
Lục Thiếu Du ngước nhìn sơn mạch Vụ Đô, thì thào:
- Vân Dương tông, ta đã trở về.
Tốc độ của Thiên Sí Tuyết Sư cực nhanh nhưng không thể ra khỏi sơn mạch Vụ Đô trong vòng ba, năm ngày. Từ sơn mạch Vụ Đô đến thành Vụ Đô cần nửa tháng.
Ban đêm, trong một sơn cốc ở sơn mạch Vụ Đô có một tiểu đội mười người ngồi quanh đống lửa.
Vù vù vù!
Chợt một bóng dáng nhanh như tia chớp từ trên trời giáng xuống, chỉ có không gian nhẹ dao động.
Đội dong binh đoàn bừng tỉnh, các thành viên nhanh chóng thụt lùi.
- Có yêu thú phi hành, cẩn thận!
Vũ Giả có thể kiếm ăn trong sơn mạch Vụ Đô đều có lực phản ứng cực cao, chỉ một giây đã vọt ra xa.
Bóng người đó tốc độ nhanh vượt qua dự đoán của mọi người.
- Lại đây đi!
Bóng người áo xanh chớp mắt xuất hiện, trảo ấn kéo theo lực lượng cuồng bạo hùng hổ xẹt qua. Mơ hồ thấy người áo xanh đeo bao tay sắc bén lóe ánh sáng lạnh.
Vũ Sư ngũ trọng bên trái bị giật đứt cánh tay, gã rút lên: