Quỷ Tiên Nữ giơ ngọc bội Lục Thiếu Du vừa đưa cho nàng lên:
- Biết nguồn gốc của ngọc bội này không? Là ta để lại cho lão già kia. Lúc trước hắn cứu mạng ta, nếu tương lai hắn có rắc rối sẽ sai người đến tìm ta, chuyện gì ta làm được thì sẽ đồng ý làm. Tính cách của lão già đó tuyệt đối không mở miệng cầu ta, nay đưa trả ngọc bội chắc vì hy vọng ta đồng ý một yêu cầu của ngươi. Còn dám gạt ta? Rốt cuộc lão ta bị gì?
Lục Thiếu Du suýt tắt thở, hóa ra ngọc bội này còn có công dụng như thế, vậy là lão độc vật không nói sớm hại hắn suýt chết. Lục Thiếu Du cũng phục Quỷ Tiên Nữ sát đất, không có gì lừa được nữ nhân này.
- Tiền bối, ta nói thật.
Lục Thiếu Du kể lại đầu đuôi ngọn nguồn, đương nhiên không nói thật hết. Cái gì nên nói Lục Thiếu Du sẽ nói, cái gì không thể nói hắn tuyệt đối không nhắc đến.
Nói tóm lại nội dụng Lục Thiếu Du kể là lão độc vật bị người Thiên Tinh tông hợp sức đánh bị thương nặng, hắn vô tình cứu lão, sau đó lão tham gia Phi Linh Môn. Thôi Hồn Độc Suất Đông vô Mệnh định gầy dựng Phi Linh Môn lớn mạnh rồi tìm Thiên Tinh tông báo thù, tình huống hiện tại của Phi Linh Môn. Lời kể nửa thật nửa giả, Lục Thiếu Du không tin Quỷ Tiên Nữ nhìn thấu hết.
Lục Thiếu Du còn tô điểm mình thành người tốt quên thân giúp người, chỉ một lòng trợ giúp lão độc vật báo thù, hoàn toàn không vụ lợi.
Quỷ Tiên Nữ nghe kể xong khẽ thở dài:
- Lão già này rốt cuộc là hận nữ nhân đó hay không quên được nàng ta?
Lục Thiếu Du thoải mái nói:
- Tiền bối, tất nhiên lão độc vật hận nữ nhân kia, nếu không đã chẳng kêu ta đến tìm tiền bối.
Quỷ Tiên Nữ lấy lại tinh thần:
- Tiểu tử, nếu đây là ý của lão già đó thì ta có lẽ sẽ tham gia vào Phi Linh Môn đó. Nhưng nếu ngươi dám lừa ta, ngươi sẽ chết rất khó xem.