Khí thế thật lâu sau mới ổn định lại, lúc này Lục Thiếu Du đã là Linh Sư lục trọng. Trong đầu Lục Thiếu Du có hơn một nửa năng lượng hình thành từ Linh hồn thần dịch còn chưa được luyện hóa.
Lục Thiếu Du không dừng lại, hắn tiếp tục luyện hóa năng lượng khổng lồ từ Linh hồn thần dịch trong não mình. Năng lượng này có linh lực hỗ trợ, có lẽ không mạnh bằng linh lực cắn nuốt của Linh Sư lục trọng nhưng có ích lợi cho linh hồn lực nhiều hơn.
Lục Thiếu Du cảm giác rõ ràng linh hồn lực của mình giờ đang tăng mạnh và đông lại, tràn ngập sâu trong không gian linh hồn càng lúc càng khổng lồ.
Linh hồn lực cường đại à điều Lục Thiếu Du chú trọng nhất. Linh hồn lực mạnh thì Lục Thiếu Du sẽ chiếm ưu thế lớn khi đối diện Linh Giả cùng đẳng cấp. Về mặt luyện chế đan dược, khôi lỗi, trận pháp, Lục Thiếu Du có linh hồn lực cường đại làm hậu thuẫn hoàn toàn có thể luyện chế ra đan dược, khôi lỗi vượt trên Linh Giả cùng đẳng cấp. Về mặt thực lực, linh hồn lực cường đại dễ giết đối thủ là Linh Giả cùng đẳng cấp hơn.
Thời gian chậm rãi trôi qua, buổi chiều ngày thứ ba, trên bầu trời Cửu Hoa Sơn mạch, một con yêu thú phi hành to lớn xoay quanh, mười mấy bóng người đáp xuống. Bọn họ quan sát xác chết đệ tử Cửu Hoa Môn đã mục rữa nằm dưới đất, Cửu Hoa Môn trống rỗng bơ vơ trên đỉnh núi. Đám người biến sắc mặt, biểu tình hoảng sợ.
Mười mấy người này là đám trưởng lão Đỗ Vân Sơn vội vàng chạy tới Cửu Hoa Môn. Bọn họ chính mắt nhìn Cửu Hoa Môn hoang tàn, chỉ có thể bất đắc dĩ than thở.
Mười mấy người trở về trên lưng yêu thú phi hành.
Đỗ Vân Sơn nói với Hoàng Bác Nhiên ngồi trên yêu thú phi hành:
- Hoàng Bác Nhiên, đại trưởng lão của các ngươi rốt cuộc là ai?
Sau khi Quỷ Vũ tông nhận được tin liền mang theo Hoàng Bác Nhiên chạy thẳng tới Cửu Hoa Sơn, đúng như Lục Thiếu Du dự tính, bọn họ muộn mấy ngày.