g**t ch*t đệ tử Cửu Hoa Môn ngoan cố cuối cùng, đệ tử Phi Linh Môn không cần Lục Thiếu Du dặn dò đã quen tay dọn dẹp chiến trường. Lột hết túi không gian, vũ khí trên người xác chết, không chừa một thứ nào.
Ba trăm đệ tử Cửu Hoa Môn đầu hàng cũng không thoát khỏi, Hồ Nam Sinh dẫn mấy chục đệ tử Phi Linh Môn đi trân lột hết tiền tài, chỉ còn kém l*t s*ch đồ tù binh.
Lục Thiếu Du quan sát chiến trường, biểu tình trầm trọng. Tuy lần này tiêu diệt Cửu Hoa Môn nhưng thực lực của đệ tử Phi Linh Môn quá bình thường. Ba trăm năm mươi đệ tử có bảy, tám chục người bị thương nặng, sáu, bảy chục người chết. Loại hao tổn này đối với Phi Linh Môn hiện tại là con số lớn. Muốn Phi Linh Môn mạnh hơn nữa, trừ bồi dưỡng đệ tử của mình ra phải nhanh chóng nuốt thế lực khác, nếu không trong thời gian ngắn Phi Linh Môn sẽ không lớn mạnh được bao nhiêu.
Trịnh Anh, Trần Tân Kiệt, Thường Lỗi cầm nhiều túi không gian giao cho Lục Thiếu Du. Tiền tài trên người đệ tử Cửu Hoa Môn đều bị trấn l*t s*ch.
- Chưởng môn, đây là tất cả thu hoạch.
Lục Thiếu Du hỏi Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh:
- Đông lão, còn Phệ Huyết Hóa Cốt đan không?
Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh lấy ra mấy bình ngọc đưa cho Lục Thiếu Du:
- Còn, đây là ta mới luyện chế gần đây, biết ngươi cần dùng, lấy đi.
Lục Thiếu Du nhe răng cười nói:
- Chỉ có Đông lão là hiểu ta nhất.
Lục Thiếu Du kiểm tra mấy bình ngọc, có khoảng mấy chục viên Phệ Huyết Hóa Cốt đan.
Lục Thiếu Du đến trước đám đệ tử Cửu Hoa Môn đầu hàng, nói với năm nam một nữ đứng đầu:
- Nguyện ý tham gia Phi Linh Môn ta thì nuốt một viên Phệ Huyết Hóa Cốt đan, một năm sau ta sẽ cho các ngươi thuốc giải. Không chịu thì chết đi!
Sáu người này là trưởng lão Cửu Hoa Môn, thực lực Vũ Phách. Trong đó người mạnh nhất là Vũ Phách cửu trọng, còn lại một Vũ Phách thất trọng, hai người Vũ Phách tứ trọng, một Vũ Phách nhị trọng. Phụ nhân trung niên là Vũ Phách ngũ trọng.