Lục Thiếu Du không có hành động gì, hắn đứng một bên bình tĩnh nhìn xung quanh, phòng ngừa xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Đệ tử bình thường của Cửu Hoa Môn muốn trốn cũng không sao, nhưng không thể để cường giả Cửu Hoa Môn chạy trốn được.
Tiểu Long, Thị Huyết Yêu Lang, Lục Yêu Mãng, Thiểm Điện Hắc Báo, ba khôi lỗi tham gia, tuy đệ tử Phi Linh Môn yếu thế về số người và thực lực nhưng khí thế lại như chẻ tre. Đệ tử Cửu Hoa Môn không chống cự nổi, lòng người tán loạn ảnh hưởng thực lực giảm mạnh, làm sao bằng đệ tử Phi Linh Môn hiện tại khí thế như sói như cọp?
Cộng thêm tiếng yêu thú gầm rống, thân thể to lớn mạnh mẽ chiếm hết ưu thế trong hỗn chiến. Tình huống nghêng về một hướng, không ngừng có đệ tử Cửu Hoa Môn hét thảm, chết tại chỗ.
Thấy biến cố này, mấy trưởng lão Cửu Hoa Môn còn sống sót chấp nhận sự thật Phi Linh Môn trở nên rất đáng sợ. Bọn họ biến sắc mặt ngước nhìn Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh tung hoành giết chóc trên bầu trời.
Trưởng lão Cửu Hoa Môn kinh hoàng hét to:
- Ta đầu hàng, đầu hàng!
Có người thứ nhất đầu hàng, nhiều người khác phản ứng lại cũng ném vũ khí đầu hàng, không dám đánh nữa.
Mọi người mặt xám xịt. Chưởng môn đã chết, các trưởng lão không có sức đánh trả, bọn họ không đầu hàng không được.
Lục Thiếu Du chợt thấy Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh đang tấn công một thanh niên, một nam nhân trung niên. Xem khí thế của hai người vừa đến Linh Sư lục trọng, một người thì đến Linh Phách.
Lục Thiếu Du hét lên:
- Đông lão nương tay!
Lục Thiếu Du lao nhanh tới bên cạnh Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh. Thanh niên khoảng hai mươi tám, chín tuổi, mặt tái xanh. Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh làm thanh niên cảm giác cái gì là chết chóc.
Nam nhân trung niên mặc trường bào hoa phục, mắt to trán rộng, rất có khí chất. Hai người là Linh Sư nên hiểu rõ sự đáng sợ của Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh.