Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh yêu thương nhìn đồ đệ bảo bối của mình:
- Nếu cố gắng tu luyện thì không lâu sau Tâm Đồng còn mạnh hơn sư phụ.
Lục Thiếu Du nói:
- Đông lão chăm sóc Tâm Đồng một lúc đi.
Lục Thiếu Du nói xong liền biến mất. Lục Thiếu Du nhìn chằm chằm một Vũ Sư lục trọng Cửu Hoa Môn ở phía xa.
Có Vũ Sĩ cửu trọng che trước mặt Lục Thiếu Du.
- Chết đi!
Lục Thiếu Du b*n r* Hỏa Ảnh Chỉ ập đến trước mặt Vũ Sĩ cửu trọng.
Khi Vũ Sĩ cửu trọng phát hiện thì chỉ ấn nóng rực đã tới gần người, gã hoảng hốt thay đổi thủ ấn ngưng tụ tường đất màu vàng nhạt che trước mắt.
Vù vù vù!
Chỉ ấn xuyên thấu tường đất, bức tường đất vặn vẹo sụp đổ. Chỉ ấn đâm thủng cổ họng Vũ Sĩ cửu trọng, dưới đất có thêm cái xác không hồn.
Lục Thiếu Du không chút tạm dừng xuyên qua đám người lao tới trước mặt Vũ Sư lục trọng.
Vù vù vù!
Vũ Sư lục trọng thấy Lục Thiếu Du thì vung trường kiếm màu xanh vẽ đường kiếm quang cắt vỡ dòng không khí, thanh thế không thể khinh thường.
Lục Thiếu Du mỉm cười nói:
- Vũ Sư lục trọng, vừa lúc thích hợp.
Chân khí bộc phát, tay kết ấn. Mười ngón tay Lục Thiếu Du xòe ra búng mấy cái, mười chỉ ấn nóng rực bay ra. Mười Hỏa Ảnh Chỉ xé gió xuyên qua không gian, nơi chỉ ấn xẹt qua không khí kêu xèo xèo, khí lưu gợn sóng.
Vũ Sư lục trọng thấy khí thế của Lục Thiếu Du thì biến sắc mặt, kiếm quang ngưng tụ múa trước mặt, nhanh chóng thụt lùi.
Bùm bùm!
Hai lực lượng va chạm, không khí bị đè ép nổ tung. Kình khí quét qua, cá đệ tử Cửu Hoa Môn, Phi Linh Môn đứng gần đó bị lan đến bay ra xa.
Lục Thiếu Du phối hợp thuộc tính phong tốc độ rất nhanh lao lên. Tuy đối phương là Vũ Sư lục trọng nhưng Lục Thiếu Du không thèm để vào mắt.