Các đệ tử hành lễ:
– Bái kiến chưởng môn!
Tất cả là đệ tử được Phi Linh Môn chú trọng bồi dưỡng, đẳng cấp tu vi hàng đầu.
Lục Thiếu Du hỏi:
– Hồ trưởng lão, hiện tại tình huống trấn Đoàn Sơn thế nào?
Hồ Nam Sinh trả lời:
– Bẩm chưởng môn, hiện tại chúng ta không sắp xếp đệ tử trong trấn Đoàn Sơn, mặc kệ người Cửu Hoa Môn hoành hành. Chúng ta đã thông báo với tất cả cửa hàng miễn tiến cống khi người Cửu Hoa Môn gây sự.
Lục Thiếu Du nói:
– Bốn vị trưởng lão hãy chọn lựa bốn trăm đệ tử theo ta vào trấn Đoàn Sơn. Hoàng Bác Nhiên, ta có một phong thư, ba ngày sau ngươi từ Phi Linh Môn xuất phát giục ngựa đi nhanh giao cho trưởng lão Quỷ Vũ tông. Nói là đưa thư cho tông chủ Quỷ Vũ tông, làm xong về ngay. Có ai hỏi gì ngươi hãy nói là không biết.
Lục Thiếu Du lấy ra phong thư viết sẵn giao cho Hoàng Bác Nhiên, cá tính gã lanh lẹ, chút chuyện nhỏ này gã sẽ hoàn thành tốt.
Hoàng Bác Nhiên, các trưởng lão đồng thanh kêu lên:
– Tuân lệnh chưởng môn!
Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh ngồi ghế trên lạnh lùng hỏi:
– Chưởng môn định xử lý Cửu Hoa Môn?
Lục Thiếu Du nói:
– Ừm! Lần này cần Đông lão đi tọa trấn, cần phải diệt sạch Cửu Hoa Môn.
Mắt Lục Thiếu Du tràn ngập sát ý.
Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh nghi hoặc hỏi:
– Vậy tại sao chưởng môn còn đưa thư cho Quỷ Vũ tông?
Lục Thiếu Du cười gian:
– Ha ha ha.
– Chúng ta diệt Cửu Hoa Môn cũng phải chặn miệng Quỷ Vũ tông lại. Nói sao thì Cửu Hoa Môn là thế lực vòng ngoài của Quỷ Vũ tông, vô duyên vô cớ diệt Cửu Hoa Môn làm Quỷ Vũ tông mất mặt. Vì mặt mũi Quỷ Vũ tông, khi đó Quỷ Vũ tông sẽ khởi binh vấn tội.
– Chúng ta chặn miệng Quỷ Vũ tông trước, khi đó Quỷ Vũ tông chỉ có mắt mở mắt nhắm, tiền trảm hậu tấu, Quỷ Vũ tông không làm gì được chúng ta. Huống chi là Cửu Hoa Môn chọc vào ta trước.