Thời gian chậm rãi trôi, hai phần Linh hồn thần dịch biến thành năng lượng khổng lồ. Nhưng Lục Thiếu Du biết chính mình hiện là Linh Sư tam trọng, cần nhiều linh lực để đột phá hơn.
Sáu ngày sau, vầng sáng trong suốt vô hình quanh thân Lục Thiếu Du bắt đầu đậm đặc, chói lòa hơn. Trong đầu Lục Thiếu Du cảm giác không gian linh lực trướng căng, linh lực vẫn còn tiếp tục luyện hóa quán thông.
Một lát sau, linh lực hùng hồn đã tràn ngập không gian trong đầu Lục Thiếu Du đến mức độ không thể tăng thêm được nữa.
Lục Thiếu Du thầm quát:
– Áp súc, phá!
Thoáng chốc thủ ấn thay đổi, đè xuống dưới. Không gian khí hải linh lực trong đầu Lục Thiếu Du vang tiếng nổ trầm đục, năng lượng to lớn áp súc khuếch tán ra.
Bùm!
Ánh sáng quanh thân Lục Thiếu Du rực rỡ hơn, khí thế tăng vọt, không gian khí hải linh lực trong đầu hắn tăng lớn gấp mấy lần.
Lực lượng vô hình to lớn xông vào não Lục Thiếu Du, linh hồn lực nhanh chóng tăng mạnh. Linh hồn lực ngưng tụ thực chất hóa nhiều hơn.
Khí thể xông lên trên mở một cửa ải lớn. Trong thiên địa có năng lượng vô hình cùng với khí thể từ lỗ chân lông toàn thân thấm vào cơ thể Lục Thiếu Du. Linh hồn lực lại được tẩm bổ.
Thật lâu sau khí thế mới ổn định lại, Lục Thiếu Du thở hắt ra, chậm rãi mở mắt. Đôi mắt Lục Thiếu Du sáng như ánh sao, một lúc sau tia sáng giấu dưới đáy mắt, khí thế trên người Lục Thiếu Du là Linh Sư tứ trọng.
Lục Thiếu Du nhếch môi lẩm bẩm:
– Linh Sư tứ trọng, tiếp tục luyện hóa.
Lục Thiếu Du kết thủ ấn tiếp tục luyện hóa năng lượng Linh hồn thần dịch còn sót lại trong não. Lục Thiếu Du đột phá Linh Sư tứ trọng, trong không gian linh lực còn hơn một nửa năng lượng chưa được luyện hóa hết.
Thời gian lại trôi qua, trong khi tu luyện dòng chảy thời gian trôi rất nhanh. Ba ngày sau, Lục Thiếu Du lại thở hắt ra, mở mắt. Năng lượng Linh hồn thần dịch trong đầu đã bị Lục Thiếu Du luyện hóa hết, đẳng cấp linh lực là Linh Sư tứ trọng trung kỳ, còn kém xa để đến Linh Sư ngũ trọng.