– Kim tệ thì ngươi muốn bao nhiêu cứ tìm ta, ngàn vạn không đủ thì một ức, một ức không đủ thì mười ức, đến khi nào đủ thì thôi.
– Về cường giả trấn thủ thì ngươi không cần lo. Có đại trưởng lão trong môn, cả Cổ vực này không nhiều môn phái dám đụng vào Phi Linh Môn ta.
Lục Thiếu Du biết rõ những gì Lưu Nhất Thủ lo lắng, độn dược liệu tích hàng, lũng đoạn thị trường dược liệu, yêu thú trong sơn mạch Vụ Đô, loại đầu tư này sẽ là con số khổng lồ, nếu thành công cũng sẽ kiếm lời nhiều kinh khủng.
Trùng hợp là Lục Thiếu Du có chút tài sản, đủ để tiêu hao một phen, nếu không đủ hắn sẽ tìm cách khác.
Về cường giả tọa trấn, có Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh ở Phi Linh Môn, dù là Quỷ Vũ tông cũng không dám tùy tiện trêu vào, ứng đối thế lực xung quanh càng không thành vấn đề. Mọi điều kiện đều đầy đủ, Lục Thiếu Du không có lý do gì không làm. Nếu kế hoạch thành công Phi Linh Môn sẽ lũng đoạn thị trường dược liệu xung quanh, Phi Linh Môn ở gần sơn mạch Vụ Đô, nó có ưu thế đó.
Lưu Nhất Thủ kinh ngạc kêu lên:
– Chưởng môn nói thật không? Thật sự cho ta làm?
Lưu Nhất Thủ không dám tin.
Lục Thiếu Du nói:
– Đúng vậy! Cho ngươi làm, ta sẽ không hỏi nhiều, cũng kêu năm vị trưởng lão giúp đỡ ngươi. Năm trưởng lão không nhúng tay vào chuyện này, mọi thứ do ngươi quyết định. Nếu ngươi thất bại, ta sẽ giết ngươi. Nếu thành công, ngươi là trưởng lão Phi Linh Môn.
Lưu Nhất Thủ quỳ xuống đất:
– Đa tạ chưởng môn!
Nỗi lòng Lưu Nhất Thủ kích động, gã không ngờ sẽ có ngày nổi bật.
Lục Thiếu Du nói:
– Đứng lên đi, ngày mai là sang năm mới, qua năm mới hãy bắt đầu làm việc.
Lục Thiếu Du nói với Trương Minh Đào:
– Trương Minh Đào, trong thời gian này ngươi hãy giúp đỡ Lưu Nhất Thủ một tay.
Trương Minh Đào đáp:
– Tuân lệnh chưởng môn!