Trong khoảnh khắc Lục Thiếu Du đánh ra một thủ ấn cuối cùng, năng lượng cuồng bạo tĩnh lặng lại ngưng tụ thành thể năng lượng phượng hoàng đỏ rực to hai mươi thước. Tu vi đến Vũ Sư ngũ trọng, Lục Thiếu Du ngưng tụ thể năng lượng phượng hoàng lớn hơn lần trước nhiều, khí tức uy h**p mạnh hơn gấp mấy lần, không gian dao động.
Lão nhân áo xanh cảm giác khí thế xung quanh, sắc mặt âm trầm, chân khí bùng nổ đánh bật Tiểu Long, Thiên Sí Tuyết Sư ra. Lão nhân áo xanh nhìn Lục Thiếu Du chằm chằm, lão cảm nhận được lạnh lẽo. Lực công kích này rất mạnh.
Lục Thiếu Du ngưng tụ Chu Tước quyết xong hét to:
– Tiểu Long, tấn công hết sức đi!
Tiểu Long phát ra tiếng rít trầm thấp:
– Gri gri!
Ánh sáng vàng chói lòa, vảy dựng đứng, tia lửa vàng đốt cháy dòng không khí. Tiểu Long cong người như mũi tên rời dây cung xuyên qua dòng không khí bắn tới hướng lão nhân áo xanh.
Lão nhân áo xanh ngoái đầu trợn mắt nhìn Tiểu Long, hét to một tiếng:
– Súc sinh, cút đi!
Trên cái đầu to, giữa hai mắt có một con mắt to như chuông đồng dựng đứng nhìn lão nhân áo xanh chằm chằm, ánh sáng vàng chói lòa b*n r*.
Lão nhân áo xanh đứng im như tượng, năng lượng khổng lồ từ ánh sáng vàng chói mắt công kích sâu trong linh hồn lão. Công kích linh hồn là điểm yếu đối với Vũ Giả.
Lục Thiếu Du quát to:
– Chu Tước quyết!
Lục Thiếu Du đánh ra Chu Tước quyết, chân khí bị cắn nuốt.
Thể năng lượng phượng hoàng kh*ng b* vọt ra, chớp mắt biến to hai trăm thước, lửa bao bọc quanh người nó, khí thế cuồng bạo phóng lên cao. Lửa ngập trời bao phủ phạm vi ngàn thước, không khí bị đốt xèo xèo, cực kỳ kinh khủng.
Lực lượng cuồng bạo này bắn nhanh hướng lão nhân áo xanh.
Lão nhân áo xanh chỉ bị ánh sáng vàng từ Tiểu Long giam cầm một giây, nhưng chỉ một giây làm lão không kịp né tránh. Lục Thiếu Du chỉ cần một giây này.