– Nguy rồi, túi không gian!
Lữ Tiểu Linh chợt nhớ túi không gian nàng dùng để uy h**p Lục Thiếu Du đã trở về với hắn.
Lữ Tiểu Linh hét to:
– Hai vị trưởng lão mau tìm về kẻ lừa đảo kia cho ta, nếu không ta sẽ không về!
Lữ Tiểu Linh cuống cuồng chạy ra khỏi phòng.
Hai trưởng lão khó hiểu:
– Chuyện gì thế này?
Trưởng lão họ Vương, trưởng lão họ Lưu nhanh chóng chạy theo tiểu thư nhà mình.
Đới Trường An căm hận nói:
– Lục Thiếu Du, ta sẽ không tha cho ngươi!
Trong lúc Lục Thiếu Du núp trong khách đ**m, Lữ Tiểu Linh tìm kiếm bóng dáng hắn khắp nơi nhưng không thấy. Cuối cùng Lữ Tiểu Linh quyết định đi Phi Linh Môn tìm người.
Trưởng lão họ Vương, trưởng lão họ Lưu bất đắc dĩ điểm huyết đạo huyết mạch của Lữ Tiểu Linh, đưa nàng rời khỏi Quỷ Vũ tông.
Hoàng hôn, Lục Thiếu Du thở hắt ra:
– Phù.
Lục Thiếu Du rời khỏi khách đ**m, đã tới lúc trở về, chắc Lữ Tiểu Linh không tìm thấy người cũng bỏ cuộc rồi.
Thành Quỷ Vũ ban đêm vô cùng náo nhiệt, dòng người không giảm bớt ngược lại càng nhiều hơn. Tiếng kêu la, rao hàng không dứt.
Nhiều nữ nhân mặc hở hang, trang điểm diêm dúa ở trên đường kiếm khách, làm nghề bán thịt xưa nay không thể thiếu. Lục Thiếu Du suýt bị kéo vào ngõ nhỏ, hắn sợ quá co giò chạy ra khỏi thành Quỷ Vũ.
Bên ngoài thành Quỷ Vũ, Lục Thiếu Du cùng đám người đi ra khỏi cửa thành. Gần thành Quỷ Vũ có dãy sơn mạch, Lục Thiếu Du đi vào trong đó.
Sắc trời càng lúc càng tối, gió lạnh thổi qua, không khí sắp đông lại. Rừng cây trong sơn mạch có vài nhánh còn treo lá xanh, đa số trụi lủi, tiêu điều.
Đi trong sơn mạch, chân đạp cành khô lá úa kêu răng rắc.
Trong cảm ứng tinh thần của Lục Thiếu Du xuất hiện một hơi thở kỳ dị.
Vù vù vù!
Giữa không trung lóe qua tia chớp màu xanh bắn về hướng lưng Lục Thiếu Du, kình phong sắc bén giây lát đã đến nơi.