Lữ Tiểu Linh sốt ruột nói:
– Sao có thể như vậy? Cơ thể hôm qua ngươi không nói ngay? Mau nằm xuống nghỉ ngơi, ta đi tìm Vương trưởng lão nghĩ cách trị thương cho ngươi!
Lục Thiếu Du vội kéo tay Lữ Tiểu Linh lại:
– Linh nhi, không cần! Xin đừng rời xa ta!
cả người Lục Thiếu Du cứng ngắc như bị điện giật, hắn lớn đầu như vậy chưa từng nắm tay người con gái nào.
Lữ Tiểu Linh đứng sững sờ trong phòng:
– Ta...
Lục Thiếu Du nắm trọn bàn tay Lữ Tiểu Linh, mặt nàng đỏ ửng, đầu cúi xuống sát ngực.
Lữ Tiểu Linh cúi đầu, xoay người lại nhưng không dám nhìn thẳng Lục Thiếu Du, hỏi:
– Ngươi sao rồi? Ta không đi đâu, ta có một viên đan dược trị thương tam phẩm cao giai, ngươi mau uống đi.
Lữ Tiểu Linh lấy một viên đan dược ra đưa cho Lục Thiếu Du, mặt càng đỏ hơn.
Lục Thiếu Du từ chối:
– Đan dược này vô dụng với ta.
Nói vậy nhưng Lục Thiếu Du vẫn giơ tay trái chộp lấy đan dược tam phẩm cao giai, thứ này giá trị mấy vạn kim tệ, không lấy cũng uống.
Tay trái Lục Thiếu Du vẫn nắm chặt tay Lữ Tiểu Linh, nói:
– Linh nhi, tại sao hôm qua nàng lừa ta, hại ta tham gia đại hội tông môn, nếu không ta đã chẳng bị thương.
Lữ Tiểu Linh mếu máo:
– Xin lỗi, ta không biết ngươi sẽ bị thương. Ta chỉ muốn ngươi được đệ nhất, khi ngươi cùng ta trở về thì hai vị trưởng lão sẽ nói tốt cho ngươi, càng dễ xin phụ thân nhận ngươi làm đồ đệ hơn.
Lục Thiếu Du lại hỏi:
– Vậy tại sao nàng lấy Không gian thú nang của ta ra làm chi? Nếu người khác thắng thì nàng vẫn sẽ đưa ra phần thưởng là một bộ linh kỹ hoàng cấp cao giai sao?
Trong lòng Lục Thiếu Du hơi xúc động. Tuy Lữ Tiểu Linh điêu ngoa chút nhưng từ khi Lục Thiếu Du thổ lộ tình cảm với nàng thì nàng luôn lo lắng suy nghĩ cho hắn, thiếu nữ hoài xuân đều ngây thơ như thế sao?