– Ai quy định ta cầm túi không gian của ngươi nói chuyện thì phần thưởng đó ý chỉ túi không gian của ngươi?
Lữ Tiểu Linh khiêu khích Lục Thiếu Du:
– Ngươi nghĩ kỹ đi, ta có nói rõ phần thưởng là túi không gian của ngươi không?
Lục Thiếu Du sửng sốt sau đó ủ rũ như trái bóng xì hơi. Đúng là Lữ Tiểu Linh chưa từng nói sẽ lấy túi không gian của Lục Thiếu Du làm phần thưởng, nàng chỉ lắc lắc túi không gian chơi. Lục Thiếu Du khẳng định không phải hắn hiểu sai mà là bị Lữ Tiểu Linh dắt mũi.
Lúc này quảng trường nền đất gồ ghề, sẽ tốn nhiều công sức để sửa chữa. Trong góc quảng trường, đám người Đới Trường An, Đới Trường Vân bị đánh bay lại bước tới chính giữa quảng trường, chen lến đứng cạnh Lữ Tiểu Linh.
– Cái này không tính, phải làm lại. Chúng ta không có mặt trong trận, Lục Thiếu Du phá trận không tính là thắng!
Đới Trường An oán hận lườm Lục Thiếu Du, khóe môi còn treo vết máu:
– Biểu muội, cái này không tính. Ta vốn có thể thắng, chúng ta so tài lần nữa!
– Không tính!
Đám người trên khán đài đều nhìn ra, nếu không tính Lục Thiếu Du thắng vậy chờ xem da mặt Quỷ Vũ tông dày đến mức độ nào, có thể làm điều không biết thẹn hay không.
Lục Thiếu Du mặc kệ Đới Trường An.
Đới Đường nhìn Lục Thiếu Du, mỉm cười nói:
– Hai ngươi lui xuống đi.
Đới Đường tiếp tục bảo:
– Tiểu huynh đệ rất mạnh, Vũ Giả song hệ, đột phá trong trận, trực tiếp phá trận, thật là bất phàm. Đại hội tông môn Quỷ Vũ tông lần này đương nhiên là tiểu huynh đệ thắng, hạng nhất thuộc về tiểu huynh đệ.
Lục Thiếu Du hành lễ, bình tĩnh nói:
– Tiểu tử đã đắc tội nhiều, lỡ tay không ngừng được nhưng buộc lòng phải dốc hết sức ra, xin Đới tông chủ thứ lỗi cho.
Lục Thiếu Du thầm đoán người Quỷ Vũ tông chỉ hận không thể giết hắn ngay, nếu bọn họ không e ngại mặt mũi.