Năng lượng cuồn cuộn tràn ra thân thể Lục Thiếu Du, trận pháp bị lôi kéo, lực lượng cuồng bạo tụ tập trước mặt hắn. Năng lượng thuộc tính không ngừng vọt tới, tụ tập, năng lượng bàng bạc vặn vẹo dòng không khí xoay tròn.
Năng lượng hùng hồn xoay tít, không ngừng áp súc, năng lượng kh*ng b* vô hình lặng lẽ khuếch tán.
– Có chuyện gì? Chuyện gì thế này?
Cảm nhận hơi thở tràn ra từ Tam Hệ Ngũ Hợp trận, các cường giả trên khán đài biến sắc mặt. Hơi thở này làm bọn họ thấy rợn tóc gáy, lực lượng đã vượt qua đẳng cấp Vũ Sư.
Trưởng lão họ Lưu cười to nói với Lữ Tiểu Linh:
– Tiểu tử giỏi, hắn thật sự chịu đựng được. Nghị lực, tâm trí như thế thật hiếm thấy. Tiểu thư, ta thích tiểu tử này, về sau sẽ không giết hắn.
Gò má Lữ Tiểu Linh hây hồng dỗi nói:
– Lưu trưởng lão nói bậy bạ cái gì!
Nhưng đôi mắt Lữ Tiểu Linh ngại ngùng chứa ý cười.
Lực lượng cuồng bạo rít gào tàn phá quảng trường, khí lạnh làm ngàn đệ tử Quỷ Vũ tông run sợ bao phủ trên bầu trời.
Một thanh âm trầm thấp, vô cùng bá đạo vang rõ to trong trận pháp:
– Tam Hệ Ngũ Hợp trận, thổ khắc thủy, thủy khắc hỏa, nhưng thiếu hai hệ, chỉ là trận pháp cấp thấp. Cộng với các ngươi đứng vị trí khác biệt nhiều, Tam Hệ Ngũ Hợp trận hoàn mỹ bị các ngươi bố trí không chịu nổi một kích. Phá!
Trên quảng trường, năng lượng bàng bạc không ngừng áp súc lại đã đến cực hạn. Không gian bắt đầu vặn vẹo, tiếp theo không gian vặn vẹo đó run rẩy, phình ra. Khí thế kh*ng b* khuếch tán.
Răng rắc!
Quanh không gian vặn vẹo kêu răng rắc, sóng năng lượng đáng sợ tràn ra. Không gian quảng trường sụp đổ từng tấc lộ ra các khe nứt nhỏ xíu, không gian sắp bị tiêu diệt.
Mọi người kinh thán nhìn, mấy cường giả Vũ Suất cũng há hốc mồm. Có lẽ loại thực lực này không đáng lọt vào mắt bọn họ, nhưng thiếu niên áo xanh lấy một chọi mười lăm, khí thế vô cùng bá đạo trong Tam Hệ Ngũ Hợp trận khiến bọn họ rung động. Nếu cho thời gian, thiếu niên sớm muộn gì sẽ sóng vai ngang ngửa họ.