Lục Thiếu Du mỉm cười nói:
– Đa tạ Đỗ trưởng lão giảng giải.
Đỗ Vân Sơn đứng trước ghế Đới Đường, cao giọng quát:
– Các thanh niên của các môn các phái tham gia so tài tập trung lại đây!
Những người trẻ tuổi trong các môn cácp hái nhanh chóng bước lên, xoa tay chuẩn bị trổ tài.
Lục Thiếu Du quét mắt qua. Mỗi môn phái đều có năm đệ tử thế hệ trẻ tiến lên. Hàng ngàn đệ tử Quỷ Vũ tông hò hét, có tám thanh niên bước ra.
Thanh niên dự thi toàn có thiên phú cao trong số người trẻ tuổi, đẳng cấp tu vi thấp nhất là Vũ Sư nhất trọng, thực lực mạnh nhất xem khí thế thì cỡ Vũ Sư lục trọng. Trong tám người Quỷ Vũ tông tham gia có một thanh niên là Vũ Sư lục trọng.
Đới Trường An đứng cạnh Lữ Tiểu Linh, gã hứa hẹn:
– Biểu muội, ta cũng đi lên, ta nhất định sẽ giành được hạng nhất!
Đới Trường An đầy khiêu khích liếc Đới Trường Vân đứng một bên.
Đới Trường Vân thề thốt:
– Tiểu Linh tiểu thư, ta cũng sẽ lấy hạng nhất về!
Đới Trường Vân liếc xéo Đới Trường An. Hai thanh niên mặc hoa phục đi lên giữa quảng trường, lướt qua người Lục Thiếu Du thì hĩnh mũi hừ mạnh.
Lục Thiếu Du quét mắt qua, có ba mươi mốt người trong sân. Tám người Quỷ Vũ tông đi lên, cộng thêm Đới Trường An, Đới Trường Vân là mười người. Sơn môn khác như Cửu Hoa Môn, Thiên Sơn Môn, Thiên Nhất Môn, Vân Sơn Môn đều là có năm đệ tử.
Lục Thiếu Du nhận ra người trong Cửu Hoa Môn, Thiên Sơn Môn, Thiên Nhất Môn, Vân Sơn Môn, mới rồi bọn họ trò chuyện trong đại điện thì hắn đã chú ý xem xét các môn phái. Người Cửu Hoa Môn lạnh lùng nhằm vào Lục Thiếu Du, ba môn phái khác không mấy chú ý đến hắn.
Nhìn thực lực tổng thể thì người Quỷ Vũ tông mạnh hơn, tu vi toàn là Vũ Sư tứ trọng, ngũ trọng. Đới Trường An, Đới Trường Vân la Vũ Sư lục trọng. Bốn sơn môn khác tu vi từ Vũ Sư nhất trọng đến tứ trọng, thiên phú như thế không tệ trong thế hệ trẻ nhưng so với người Quỷ Vũ tông thì yếu hơn nhiều.