Đới Trường An, Đới Trường Vân ghen tỵ hâm mộ trừng Lục Thiếu Du. Nếu không có mấy trưởng bối ở đây thì hai người đã làm thịt Lục Thiếu Du rồi.
Lục Thiếu Du dịu dàng nói:
– Linh nhi còn không chịu lấy ra? Lát nữa ta sẽ đưa lại túi không gian cho nàng giữ.
Lục Thiếu Du đầy tình cảm, khóe mắt cười gian liếc Lữ Tiểu Linh như đang nói: Trước kia là nàng bảo ta có thể gọi là Linh nhi.
Mục đích của Lục Thiếu Du rất đơn giản, hy vọng Lữ Tiểu Linh lấy ra Không gian thú nang của hắn, vậy là có thể thừa dịp lấy lại Không gian thú nang.
Đới Đường mở miệng nói:
– Phi Linh Môn tiến cống khoảng bảy, tám trăm vạn kim tệ đúng không? Coi như tặng quà cho Linh nhi, tuy hơi ít chút. Di phụ sẽ tặng thêm một phần quà lớn cho Linh nhi.
Ánh mắt Đới Đường thay đổi, chợt lóe sáng rồi trở về bình thường.
Lữ Tiểu Linh lấy lại tinh thần:
– Ngại quá, Tiểu Linh không dám nhận, xin đa tạ di phụ.
Lữ Tiểu Linh hung tợn liếc xéo Lục Thiếu Du, ánh mắt đắc ý như đang nói: Sau này Không gian thú nang của ngươi thuộc về ta.
Lục Thiếu Du đứt dây thần kinh, dùng cả chiêu này vẫn không lấy Không gian thú nang về được. Lục Thiếu Du nghĩ lại thầm buồn cười, nói một câu đỡ tốn bảy, tám trăm vạn kim tệ, lời to.
Đới Đường khom người:
– Mời các vị vào trong.
Đới Đường dẫn đám người Lữ Tiểu Linh đi vào đại điện.
Lục Thiếu Du quan sát đại điện, trong tầm mắt có nhiều người đã ngồi hai bên đại điện, khí thế thu giấu nhưng có áp khí vô hình bao phủ xung quanh.
Lục Thiếu Du liếc sơ thấy nhiều tu vi Vũ Tướng, tu vi Vũ Phách lại càng nhiều hơn.
Cường giả, đối với hắn tuyệt đối là cường giả. Lục Thiếu Du thầm cảm thán, quan sát. Nhìn cách ăn mặc thì trong đại điện trừ người Quỷ Vũ tông ra còn có người Cửu Hoa Môn, Thiên Sơn Môn, Thiên Nhất Môn, Vân Sơn Môn.