Lữ Tiểu Linh ném Lục Thiếu Du xuống giường:
– Ngươi nghỉ ngơi trong phòng này đi, ta ở bên cạnh.
Lữ Tiểu Linh nhìn Lục Thiếu Du lần cuối rồi đóng cửa phòng rời đi.
Lục Thiếu Du thở phào. Nữ nhân này trẻ tuổi nhưng quá quyến rũ. Lục Thiếu Du tăng tốc độ luyện hóa năng lượng chân khí.
Thời gian trôi đi, Lục Thiếu Du không biết đã trải qua bao lâu, chỉ biết trời tối lại sáng, chắc đã là ngày thứ hai. Lũ chân khí cuối cùng bị luyện hóa, giờ Lục Thiếu Du có thể hoạt động tự do.
Phụ nhân trung niên để lại chân khí trong cơ thể Lục Thiếu Du bị hắn luyện hóa, vết thương lành ba, bốn phần. Nhưng đòn công kích của cường giả Vũ Suất tạo vết thương không nhẹ chút nào.
Lục Thiếu Du nhét một viên đan dược trị thương cao giai tam phẩm vào miệng, hắn phải tranh thủ chữa lành vết thương.
Két két két!
Cửa phòng mở ra, Lữ Tiểu Linh đi vào trong.
Lữ Tiểu Linh hỏi:
– Lục Thiếu Du, có đói không?
Lục Thiếu Du trả lời:
– Hơi hơi.
Lữ Tiểu Linh nói:
– Lát nữa ta sẽ mang thức ăn cho ngươi. Phải rồi, Thiên Sí Tuyết Sư của ta đâu sao không thấy?
Lục Thiếu Du trả lời:
– Ta cũng không biết, ta kêu nó tự đi kiếm ăn.
Lữ Tiểu Linh rộng rãi nói:
– Ta tặng Thiên Sí Tuyết Sư cho ngươi đi, nhưng ngươi phải hứa một điều kiện với ta.
Lục Thiếu Du hỏi ngay:
– Tặng cho ta? Điều kiện là gì?
Lục Thiếu Du thầm nghĩ:
– Mặc kệ nàng có tặng hay không, hiện tại Thiên Sí Tuyết Sư thuộc về ta!
Lữ Tiểu Linh nghiêm túc nói:
– Chờ ngày mai đại hội tông môn Quỷ Vũ tông gì đó ta xem náo nhiệt xong thì ngươi theo ta về. Ngươi là Linh Giả, ta sẽ tìm cách kêu phụ thân thu ngươi làm đồ đệ, sau này ngươi đừng làm kẻ lừa đảo, ăn cắp nữa.
Ánh mắt Lữ Tiểu Linh ngại ngùng xấu hổ.