Lục Thiếu Du vô cùng chân thành nói:
– Nàng biết không? Lần đầu tiên gặp nàng thì ta đã thích nàng. Lúc cùng nàng đi Lan Lăng sơn ta biết ngay đời này trừ nàng ra sẽ không thích nữ nhân khác.
– Chuyện khiến ta hạnh phúc nhất đời là cõng nàng đi trong Lan Lăng sơn. Ta muốn cõng nàng đi suốt đời, nhưng ta biết nàng rất đẹp, nàng như tiên nữ.
– Ta biết mình không xứng với nàng, mà nàng sẽ không thèm để mắt đến ta. Vì sau này có thể gặp lại nàng, vì sau này được nàng ngẫu nhiên nhớ tới nên ta mới cướp đi Thiên Sí Tuyết Sư của nàng. Tất cả chỉ vì ta thích nàng.
– Ta biết nàng sẽ không thích ta, nên ta không dám thổ lộ, sợ nói ra rồi sẽ bị nàng giết, nàng nói ta cóc mà đòi ăn thịt thiên nga.
Lục Thiếu Du nói dối không đỏ mặt, lòng thầm nghĩ:
– Lục Thiếu Du, ngươi thật vô sỉ, lừa gạt một thiếu nữ ngây thơ, tồi tệ vô sỉ hạ lưu.
Lục Thiếu Du tự tìm lý do bào chữa cho mình:
– Ta cũng bị bất đắc dĩ, vì giữ mạng nhỏ, Phật tổ sẽ tha thứ cho ta.
Lữ Tiểu Linh á khẩu ngây người, ngơ ngác nhìn Lục Thiếu Du. Khuôn mặt Lữ Tiểu Linh đỏ đến tận cổ, Lục Thiếu Du có thể nghe thấy nhịp tim đập nhanh.
Lục Thiếu Du thầm cười tà, dùng chiêu này đối phó thiếu nữ ngây thơ quả là trăm phát trăm trúng. Đôi mắt tràn đầy tình cảm nhìn Lữ Tiểu Linh chằm chằm, Lục Thiếu Du cảm thấy dù Lương Triều Vĩ nếu so về ánh mắt thì không tình cảm bằng hắn.
Lữ Tiểu Linh nhìn thấy đôi mắt chết người của Lục Thiếu Du đang chằm chằm mình, nàng hoảng loạn quay đầu đi, người run rẩy không dám nhìn thẳng vào hắn.
Lữ Tiểu Linh vội vã nói:
– Ngươi hạ lưu, tóm lại ta sẽ không thích ngươi, tại sao ngươi bỏ một mình ta lại Lan Lăng sơn? Hôm sau ta mới đi xuống, buổi tối thật đáng sợ, ta sợ không dám đi. Ta hận ngươi, ta sẽ không có quan hệ gì với ngươi!