Chết người hơn là giáp da ướt nước dán ngực Lữ Tiểu Linh như thể ngọn núi sắp vươn ra ngoài giáp.
Cái loại như ẩn như hiện này làm Lữ Tiểu Linh vốn đã nóng bỏng càng quyến rũ hơn. Trong khoảnh khắc đó lần đầu tiên Lục Thiếu Du mất kiểm soát dâng trào xúc động của nam nhân.
Xoẹt xoẹt xoẹt!
Tiếng xé gió lao vút qua, Ngân Linh Huyễn Thử né thoát năm Hỏa Ảnh Chỉ của Lục Thiếu Du lại tấn công hắn.
Lục Thiếu Du mới nảy ý dâm thì Ngân Linh Huyễn Thử đã siêu nhanh lao tới, muốn né cũng không kịp.
Lục Thiếu Du biến sắc mặt hét to:
– Thanh Linh Khải Giáp!
Lục Thiếu Du vội bày ra Khải Giáp Thanh Linh.
Rầm!
Lực lượng cường đại đụng mạnh, móng vuốt sắc bén của Ngân Linh Huyễn Thử bấu vào Khải Giáp Thanh Linh, hỏa hoa tung tóe.
Cơ thể to lớn của Ngân Linh Huyễn Thử bị đẩy lùi, Lục Thiếu Du thì bị hất văng ra, tình cờ sao rơi vào trong ao nước.
Lực lượng công kích của Ngân Linh Huyễn Thử không mạnh, Lục Thiếu Du có Thanh Linh Khải Giáp nên không bị tổn thương thực chất. Nhưng Lục Thiếu Du lỡ trượt chân bị đánh bay đi, lực lượng của Ngân Linh Huyễn Thử không mạnh nhưng cũng không yếu.
Lục Thiếu Du rớt xuống, hắn bản năng vươn hai tay chống đỡ. Con người khi bị té sẽ thói quen dùng tay chống đất.
Bùm bõm!
Mọi chuyện xảy ra trong chớp mắt, Lục Thiếu Du rơi xuống nước phát hiện đôi tay bóp trúng hai cục mềm mại. Lục Thiếu Du ngây người, tay hắn đang đặt trên ngực Lữ Tiểu Linh.
Lữ Tiểu Linh mắng:
– Đồ lừa đảo, háo sắc!
Lữ Tiểu Linh hét ầm lên, kết thủ ấn, linh lực tuôn ra. Năng lượng khổng lồ chấn động ao nước sôi trào.
Lục Thiếu Du không cách thoát khỏi công kích gần trong gang tấc, đôi tay kết ấn, linh lực bao phủ trước mặt. Đòn công kích của Lữ Tiểu Linh đa số nhằm vào linh hồn, Lục Thiếu Du không dám khinh thường.