Lục Thiếu Du cắm đầu chạy ra ngoài thành Quỷ Vũ, ở trong tòa thành khó ẩn thân.
Lữ Tiểu Linh giơ roi giục ngựa đuổi theo:
– Giá!
Một lát sau ngựa chạy tới cổng thành, thấy Lục Thiếu Du đã lao ra ngoài, Lữ Tiểu Linh đuổi theo ngay.
Một lát sau hai thanh niên mặc hoa phục chạy tới cổng thành, thấy Lữ Tiểu Linh giục ngựa khuất xa thì biến sắc mặt.
Thanh niên Vũ Sư ngũ trọng bên trái kéo lại một thanh niên mặc giáp:
– Mau đi thông báo mọi người đuổi theo!
– Tuân lệnh thiếu gia!
Mọi người ở gần cổng thành vội vã chạy theo ngay.
Lục Thiếu Du lao ra cổng thành thấy Lữ Tiểu Linh vẫn rượt theo sau lưng, hắn vội vỗ Không gian thú nang.
– Thiên Sí Tuyết Sư!
Một luồng sáng trắng bay ra.
– Grao!
Thiên Sí Tuyết Sư xuất hiện giữa không trung. Chân khí vận chuyển dưới chân, Lục Thiếu Du nhảy lên lưng Thiên Sí Tuyết Sư.
Lục Thiếu Du cười to bảo:
– Ha ha ha! Lữ Tiểu Linh, chậm rãi đuổi theo đi, ta đi trước!
Thiên Sí Tuyết Sư bay nhanh tới trước, ngựa làm sao đuổi kịp nó?
Lữ Tiểu Linh tức giận chửi:
– Ngươi tên lừa gạt, ăn cướp, tưởng ta không đuổi kịp ngươi sao? Ta sẽ không tha cho ngươi!
Lục Thiếu Du cưỡi Thiên Sí Tuyết Sư bỏ xa Lữ Tiểu Linh, hắn thở phào nhẹ nhõm. Lục Thiếu Du ra lệnh Thiên Sí Tuyết Sư đáp xuống một sơn mạch gần đó, định chờ mấy canh giờ sau sẽ quay về Quỷ Vũ tông. Lục Thiếu Du không ngờ Lữ Tiểu Linh cũng đến Quỷ Vũ tông, thật là oan gia ngõ hẹp.
Lục Thiếu Du cất đi Thiên Sí Tuyết Sư, quan sát sơn mạch xung quanh, rất gần với thành Quỷ Vũ. Hắn mới vào thành đã bị đuổi ra, thật xui xẻo.
Lục Thiếu Du chậm rãi đi trở về, xác định Lữ Tiểu Linh không đuổi kịp Thiên Sí Tuyết Sư, hắn không ngốc luôn cắm đầu chạy trốn.
Lục Thiếu Du vượt qua một đỉnh núi, thành Quỷ Vũ xa xa đập vào mắt. Lục Thiếu Du cười khổ, đang định tiến lên bỗng nét mặt sa sầm, nhanh chóng thụt lùi.