Trong đám người, một bóng dáng mảnh khảnh biểu tình giật mình sau đó hưng phấn, mắt hí tràn đầy ý cười:
– Là hắn, đúng là hắn! Ta được cứu rồi, cảm tạ trời đất!
Nếu Lục Thiếu Du có mặt ở đây sẽ nhận ra người này chính là Lưu Nhất Thủ đã lừa hắn trong hiên Tinh trấn. Nhưng cũng phải cảm ơn Lưu Nhất Thủ, không nhờ gã thì Lục Thiếu Du không lấy được Thiên Sí Tuyết Sư.
Lưu Nhất Thủ lấm la lấm lét lấy đâu ra một con ngựa theo đuôi đoàn người Phi Linh Môn từ xa.
Đoàn người lao nhanh trở về, khi Lục Thiếu Du quay lại Phi Linh Môn trời đã hoàng hôn.
về nơi ở, Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh hỏi:
– Như thế nào? Thuận lợi không?
Lục Thiếu Du trả lời:
– Đã giết hết người Tụ Bảo Môn, những thứ khác đều ổn.
Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh cười gằn:
– Sát phạt dứt khoát, xem như tâm ngoan thủ lạt, ta thích.
Lục Thiếu Du nói:
– Không ngờ sau lưng Tụ Bảo Môn là Cửu Hoa Môn, Tụ Bảo Môn do Cửu Hoa Môn âm thầm quản lý. Cửu Hoa Môn đã sớm thò chân vào trấn Hoa Môn.
Lục Thiếu Du đọc ký ức trong đầu Linh Sư tứ trọng mới biết chủ nhân của Tụ Bảo Môn là Cửu Hoa Môn, Tề Bàn Tử và Linh Sư tứ trọng đều là đệ tử Cửu Hoa Môn.
Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh bất ngờ ồ lên:
– A?
Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh hỏi:
– Tiếp theo ngươi định làm gì?
Lục Thiếu Du lạnh lùng cười:
– Sắp đến đại hội tông môn Quỷ Vũ tông rồi, chờ đại hội tông môn qua đi lại tính sổ với Cửu Hoa Môn. Hiện tại Tụ Bảo Môn bị nhổ đủ làm bọn họ nhức đầu một thời gian.
Lục Thiếu Du thu được đồ đạc giá trị tám trăm vạn kim tệ trong Tụ Bảo Môn, đối với Cửu Hoa Môn là một lần đổ máu ròng rã.
Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh nói:
– Đi Quỷ Vũ tông nhớ cẩn thận chút, dù sao là địa bàn của bọn họ.
Lục Thiếu Du mỉm cười nói: