Chân khí vận chuyển dưới chân Lục Thiếu Du, nắm ngón chụp xuống đầu Linh Sư tứ trọng.
Một lát sau, Linh Sư tứ trọng bị linh hỏa đốt thành tro.
Giết Linh Sư tứ trọng làm Lục Thiếu Du bất ngờ. Có lẽ đến tận lúc chết Linh Sư tứ trọng cũng không ngờ Lục Thiếu Du là Linh Sư, trở tay không kịp trước Đao Hồn Trảm, nháy mắt linh hồn bị thương nặng. Nếu Linh Sư tứ trọng cảnh giác trước thì Lục Thiếu Du sẽ rất khó khăn mới giết được gã.
Cắn nuốt Linh Sư tứ trọng làm Lục Thiếu Du vô tình phát hiện một điều. Lục Thiếu Du vốn e ngại Linh Sư tứ trọng, tu vi hiện tại của hắn mới là Linh Sư nhất trọng, không thể nuốt Linh Sư tứ trọng. Sau khi nuốt thanh niên mặc hoa phục mới biết linh lực, linh hồn lực của Linh Sư tứ trọng yếu hơn hắn nhiều. Đặc biệt là linh hồn lực, đối phương có tu vi Linh Sư tứ trọng nhưng linh hồn lực thua xa Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du chỉ có thể cho rằng tất cả nguyên nhân là nhờ vào Linh Ngọc sàng, sử dụng hồn thần dịch.
Mới rồi Lục Thiếu Du vừa cắn nuốt Linh Sư tứ trọng thuận tiện thi triển Sưu Linh Thuật. Linh Sư tứ trọng có một vài tin tức làm Lục Thiếu Du ngạc nhiên, hắn nhíu chặt mày.
Lục Thiếu Du dọn dẹp xong trở ra ngoài. Cả con đường từ đầu đường đến cuối ngõ đông nghẹt người.
Đám người Tụ Bảo Môn đã bị vây công giết hết. Phía xa, Tề Bàn Tử bị năm trưởng lão Hồ Nam Sinh vây công vẫn đang ngoan cường chống cự, nhưng người gã đầy vết thương, khóe môi dính đầy máu.
– Tề Bàn Tử, chết đi!
Chu Ngọc Hậu đánh ra chưởng ấn vàng đất xuyên thấu không gian hóa thành tia chớp vàng, kình khí sắc bén đột phá phòng ngự của Tề Bàn Tử đánh trúng ngực gã.
Kình phong sắc bén nổ tung trước ngực Tề Bàn Tử, gã hộc máu:
– Phụt!
Tề Bàn Tử lảo đảo thụt lùi.